10.
Lời ấy vừa dứt, quả nhiên hợp ý Thái tử, càng thêm khen ta hiền thục đoan trang, liền giao toàn bộ việc tuyển tú nữ vào Đông cung cho ta đồng quản lý.
Tề Huyền nghe vậy thì giận đến nghiến nát hàm răng bạc.
Nàng ta vốn toan tính rằng khi thân thể Thái tử khỏe lại, mình sẽ càng dễ dàng lấy lại sủng ái.
Nào ngờ, ta lại tung một chiêu như vậy — khiến nàng ta, người xưa nay ghét cay ghét đắng đám yến oanh son phấn, giờ đây phải bày ra gương mặt tươi cười, tận mắt nhìn từng nữ nhân trang điểm lộng lẫy, từng người một hướng về phía Thái tử nở nụ cười đưa tình.
Ta đã xem qua danh sách các nữ tử, trong đó có không ít gương mặt từng là phi tần Đông cung ở kiếp trước, đều được ta giữ lại.
Mấy vị mỹ nhân tuổi xuân sắc bước vào Đông cung, nhất thời khiến nơi đây náo nhiệt chưa từng có.
Trong số ấy, có vài người được Thái tử để tâm, sủng ái không ít.
Tề Huyền thì đỏ mắt ganh ghét, mà ta lại hoàn toàn không mảy may bận lòng.
Thứ nhất, Chu Đình Hy đã có địa vị vững chắc, Chu Cẩn Nghiêm hiện tại vẫn xem nó là đứa con trai duy nhất, tình cảm sâu đậm, ngày ngày đích thân dạy bảo, không ai sánh bằng.
Thứ hai, ta đã hạ sinh trưởng tử cho Thái tử, còn từng vì hắn đỡ một mũi tên, lại thêm hiểu hắn thấu đáo sau một đời, nên không ngừng thể hiện ra sự dịu dàng, hiểu chuyện, khiến hắn ngày một yêu mến ta hơn, vị trí càng lúc càng không thể lay chuyển.
Thứ ba, chính là Tề Huyền kém cỏi.
Xét từ kiếp trước mà nói, hậu viện Đông cung không có đứa bé trai nào khác trưởng thành được, cũng đủ hiểu năng lực của nàng ta đến đâu.
Đợi đến lúc hậu cung tranh đấu dữ dội, ta chỉ cần vững vàng tọa trấn trên cao, để bọn họ đấu đá đến kiệt sức.
Quả nhiên không ngoài dự đoán — Tề Huyền và các mỹ nhân trong hậu cung đánh nhau đến trời nghiêng đất lệch, tranh sủng đến mức cung nhân cũng phải rối loạn.
Ta lại âm thầm thêm dầu vào lửa, mượn gió đẩy thuyền, trợ thế cho người mình muốn.
Trong số các mỹ nhân ấy, có một vị Diêu lương viên rất được sủng ái, là đối thủ gay gắt nhất của Tề Huyền.
Ta bày mưu khiến Tề Huyền tát Diêu lương viên ngay trước mặt Thái tử.
Thái tử giận dữ, hạ lệnh giam lỏng Tề Huyền ba tháng, từ đó cái nhìn với nàng cũng sa sút hẳn.
Tề Huyền biết rõ là ta giở trò sau lưng, nhưng ta làm việc cẩn thận chu toàn, nàng chẳng cách nào nắm được chứng cứ.
Dẫu trong lòng căm hận, cũng không thể làm gì được.
Cứ như vậy, tám năm lẳng lặng trôi qua.
Trong Đông cung, ngoài Diêu lương viên và hai phi tần khác sinh được ba vị quận chúa, không có thêm bất kỳ nam tử nào ra đời.
Tám năm ấy, nhờ ta tỉ mỉ bồi dưỡng, Chu Đình Hy đã được sắc lập làm Hoàng Thái tôn.
Kiếp này, ta không hề nóng vội cưỡng cầu, nhờ có mẫu thân ở bên chăm lo, lại tránh xa được âm mưu chốn cung đình, Chu Đình Hy dần dần trở thành một đứa trẻ hoạt bát, vui tươi, thông minh lanh lợi.
Lại thêm Chu Cẩn Nghiêm mỗi ngày đều mang theo bên người dạy dỗ, ra vào triều đình cũng cho nó theo hầu, khiến hoàng thượng cũng hết mực yêu quý đứa cháu nội này.
Tất cả đều thuận theo thiên ý.
Trong yến tiệc mừng sinh nhật tám tuổi của Chu Đình Hy, thánh chỉ phong lập Thái tôn vang khắp Đông cung.
Có ta đắc ý, ắt có kẻ thất ý.
Tám năm qua, Tề Huyền chẳng hề chiếm được ưu thế nào trong đám mỹ nhân tranh sủng, lại chẳng hiểu là vì tâm cơ tạo nghiệt quá nhiều, nàng ta vẫn không thể mang thai thêm một lần nào nữa.
Không chỉ vậy…
Bên trong cung, Chu Ngọc Dao – đứa con nàng xem như phúc khí cả đời… cũng đã xảy ra chuyện.
11.
Tin tức Chu Ngọc Dao đẩy công chúa Phương Dương – ái nữ của Quý phi Chu – xuống sông Ngự Hà truyền tới khi ta và Diêu lương viên cùng vài người khác đang dẫn bọn trẻ dạo chơi trong hoa viên.
Chu Đình Hy tuy tuổi nhỏ, nhưng đã có phong thái làm ca ca.
Các muội muội đều thích theo sát sau lưng đại ca chơi đùa không rời.
Vừa nghe tin dữ, Diêu lương viên và mấy người khác đều sững sờ.
“Vị Đại quận chúa ấy thường ngày đã thấy u ám lạnh lùng rồi, rõ ràng còn bé xíu mà chẳng hề có nét vui tươi hồn nhiên như trẻ con.
Lần trước vừa mới từ cung về đã lại cãi nhau một trận với Thái tử phi, hai mẹ con vất vả mới gặp nhau một lần, cuối cùng vẫn chia tay không vui mà thôi…”
“Haizz, Thái tử phi đúng là hồ đồ. Con còn nhỏ, đáng lẽ nên giữ bên người mà dạy bảo. Dù sao cũng là Thái tử đích nữ, có khác gì công chúa sinh trong cung đâu…”
Mọi người xôn xao bàn luận, thì trời đã ngả về Tây.
Chu Cẩn Nghiêm và Tề Huyền cũng vừa dẫn theo Chu Ngọc Dao từ trong cung trở về.
“Nghiệt chướng! Lăn ngay vào Phật đường quỳ sám hối cho cô!
Đợi đến khi Phương Dương tỉnh lại, mới được đứng dậy.
Từ hôm nay không được bước ra khỏi phủ nửa bước, về mà đọc kỹ Lễ Ký cho cô!”
Chu Cẩn Nghiêm giận dữ quát lớn.
Chu Ngọc Dao ánh mắt cầu cứu nhìn về phía mẫu thân, nhưng chỉ thấy được ánh nhìn đầy thất vọng của Tề Huyền.