“Chị ơi! Có thể cho em ít tiền không?”
Ký ức bị kéo về hiện tại, trên phố một cậu bé ôm cây violin cũ nát, rụt rè hỏi tôi.
Tôi ngồi xuống, “Bản nhạc lúc nãy là em chơi à?”
“Vâng! Em chỉ biết một bản thôi…”
Cậu bé có chút buồn bã, “Đàn của em bị mẹ đập hỏng, em muốn dành tiền sửa lại.”
“Em thấy chị đứng đây nghe lâu lắm, chắc cũng thích violin, chị có thể cho em chút tiền không?”
Vừa mới từ nước ngoài về, tôi không mang theo tiền mặt.
Bên cạnh bất ngờ đưa sang một bàn tay gầy mà thon dài, đặt vào tay cậu bé mấy tờ tiền.
“Này, nhóc. Mang đàn đi sửa, chăm chỉ luyện nhé.”
Giọng nói lạnh nhạt.
Lại là Chu Hạnh Dĩ.
Anh xoa đầu cậu bé, liếc sang tôi, trêu chọc,
“Có chí khí đấy, hơn một người nào đó.”
Tôi thản nhiên đứng dậy rời đi.
Anh lặng lẽ đi bên cạnh tôi.
Ánh trăng sáng tối xen kẽ.
Một lúc lâu sau, anh mới nhàn nhạt nói,
“Chỉ vì một lần thất bại mà bỏ cuộc, đây không phải Tống Hiến Âm mà tôi biết.”
“Như vậy thì cậu hơn gì Quan Thuần Nguyệt mà cậu vẫn coi thường?”
Đáy mắt tôi lạnh lẽo.
Tôi dừng bước, “Vậy ý cậu là gì? Hai người đạt được mong muốn rồi, còn đến làm phiền tôi để làm gì?”
Chu Hạnh Dĩ nhìn tôi thật sâu, đưa ra một tấm vé.
“Tuần sau sẽ có một nhà đầu tư nổi tiếng đến thành phố A, thành phố sắp xếp cho tôi biểu diễn một tiết mục.”
“Vé này rất khó mua, tôi hy vọng cậu cũng đến… tôi có vài lời muốn nói với cậu.”
Tôi nheo mắt nhìn anh.
Trong mắt anh ánh lên một tia sáng, nhưng rồi lại trở về bình tĩnh.
Tấm vé viền bạch kim, đủ thấy buổi biểu diễn này quan trọng thế nào.
Tôi thản nhiên dời mắt,
“Xin lỗi, tôi sẽ không đi.”
“Gần thôi, tôi sẽ cho người đến đón.”
Tôi kéo lại cổ áo, không đáp.
Anh đuổi theo, tự nhiên cởi áo khoác ra.
“Trùng lịch à? Tôi hỏi xem có thể đổi thời gian không…”
Bị tôi lạnh lùng hất xuống đất.
“Cậu rốt cuộc muốn gì?”
Anh cúi mắt, “Bảy năm trước, tôi vẫn luôn tiếc nuối…”
Tôi nhíu mày, cắt ngang,
“Tôi đã nói, tôi kết hôn rồi.”
“Tôi bây giờ sống rất tốt, cũng mong hai người đừng làm phiền nữa.”
Anh sững người một lát, rồi bỗng bật cười lạnh.
Một làn hơi lạnh thoảng qua.
“Sống tốt? Cậu chắc chứ?”
“Một cuộc hôn nhân thương mại không tình cảm, có thể bền lâu được sao?”
Thấy tôi định mở miệng, anh làm động tác suỵt.
“Nếu cậu muốn phản bác, vậy cho tôi hỏi, chồng cậu đâu? Tại sao không ở bên cạnh cậu?”
“Ừm… là hói à, hay là đồng tính? À, cũng có thể là rất giàu?”
Lời vừa dứt, tôi tát anh một cái.
“Câm miệng!”
Tôi lạnh giọng, “Đừng áp đặt những suy nghĩ bẩn thỉu của cậu lên người khác.”
Mặt anh hơi nghiêng sang một bên, nhưng lại khẽ cười.