11
Diệp Trú còn chưa kịp bắt tôi thực hiện lời hứa, đã bị nhà họ Diệp triệu hồi khẩn cấp.
Tin tức anh công khai chống lưng cho tôi ngay tại công ty nhanh chóng lan ra ngoài, thân phận Diệp phu nhân của tôi cũng theo đó mà bị phơi bày.
Có mặt xấu.
Nhưng cũng có mặt tốt.
Ví dụ như…mỗi lần nhìn thấy Đàm Bảo Xán tức đến nhảy dựng lên mà không làm gì được tôi, tôi lại thấy vui đến không chịu nổi.
Đàm Bảo Xán mà khó chịu, thì bà ta sẽ tìm cách hành Chu Đại Phú.
Chu Đại Phú vì nể cái thai trong bụng bà ta, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, nuốt giận vào trong.
Đúng là phong thủy luân chuyển.
Những uất ức mẹ tôi từng chịu năm xưa, bây giờ ông ta cũng bắt đầu nếm trải.
Nhưng… vẫn chưa đủ.
Nhân lúc Diệp Trú rời đi, tôi tiếp tục điều tra sâu hơn về cái chết của mẹ.
Lần trước mải nghe anh kể chuyện,anh cũng quên không tiếp tục truy hỏi bí mật của tôi.
Chính điều đó, lại cho tôi cơ hội tự tay báo thù.
Rất nhanh, tôi đã tìm được manh mối mới.
Năm đó, vẫn còn một người giúp việc biết rõ chân tướng, hiện đang sống ở một khu dân cư hẻo lánh tại Nam Thành – Chu thị.
Tôi lập tức xuất phát.
Vừa tới nơi, đã thấy Diệp Trú tựa người ở cổng khu chung cư, bộ dạng như đang đợi ai đó.
“… ”
Vậy ra… manh mối tôi “vừa mới” tra ra, đều là do anh đưa cho tôi?
12
“Vợ à.”
Diệp Trú nhìn thấy tôi, lập tức biến thân thành kẻ cuồng khen vợ:
“Vợ giỏi thật đấy, anh ở đâu em cũng tìm ra được.”
“Bớt nịnh. Anh tới đây làm gì?”
“Đừng nói với em là… khu chung cư này anh cũng mua luôn nhé?”
Thấy tôi cười không cười, anh lập tức nghiêm túc lại:
“Anh đợi em.
“Anh biết, em vẫn luôn nghi ngờ nguyên nhân cái chết của mẹ.
Em không nói với anh, là vì muốn tự mình báo thù, đúng không?”
Tôi mím môi.
Ở trước mặt Diệp Trú, tôi không có chút bí mật nào.
“Nếu anh đã đoán được, vậy sao trước đó còn hỏi như thế?”
“Bởi vì… anh muốn nói cho em biết bí mật của anh.”
Anh bóp nhẹ mũi tôi, đôi mắt dài hẹp cong lên đầy ý cười.
Tôi: “?”
Ơ khoan.
Anh vòng vo một vòng lớn như vậy…chỉ để tự bộc lộ thôi à?
13
Suy nghĩ của kẻ biến thái, quả nhiên tôi không đoán nổi.
Tôi kéo suy nghĩ quay lại.
Người giúp việc biết sự thật lần này, tên là Diệp Thanh Phúc.
Bà ta đã làm việc cho nhà họ Chu hơn hai mươi năm, là người cũ.
Năm đó, nếu không phải bà nội cho bà ta thôi việc, e rằng giờ này bà ta vẫn còn ở nhà họ Chu.
Trong lúc nghĩ ngợi, chúng tôi đã đứng trước cửa nhà bà ta.
Không hiểu vì sao, nhìn cánh cửa này, tôi bỗng có chút sợ hãi.
Sợ rằng…sự thật không phải thứ tôi muốn đối mặt.
Diệp Trú nhìn ra sự do dự của tôi, anh siết chặt tay tôi:
“Đừng sợ. Dù thế nào đi nữa, đã có anh ở đây.”
Tôi lấy hết can đảm, gõ cửa.
Diệp Thanh Phúc đã già đi rất nhiều, nhưng vừa nhìn thấy tôi, bà ta vẫn nhận ra ngay:
“Tiểu thư… cuối cùng cô cũng tới rồi.”
Đôi mắt bà ta đỏ hoe, xúc động như đã sớm đoán được ngày này sẽ đến.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau.
Chưa kịp để tôi mở lời, bà ta đã chủ động nói:
“Năm đó… chuyện phu nhân gặp nạn, không phải tai nạn.”
Tôi siết chặt nắm tay.
Tôi biết mà.
Tôi biết mà!!
“Là ai?
Rốt cuộc là ai làm?”
Tôi căng thẳng nhìn Diệp Thanh Phúc, sợ bà ta lại tiếp tục giấu giếm.
“Tiểu thư, biết được sự thật… chưa chắc đã là điều tốt cho cô.
Cô thật sự đã nghĩ kỹ chưa?”
“Không cần nghĩ.”