Tạ Ngọc Uyên giấu đi sự chấn động trong lòng, mỉm cười với nàng: “Cảm ơn đại tỷ.”
“Cảm ơn gì chứ, chúng ta là tỷ muội, chẳng lẽ lại để một con nha hoàn chia rẽ được.” Tạ Ngọc Thanh nói xong thì buông tay, nhẹ nhàng uyển chuyển quay người đi vào trong noãn các.
Tạ Ngọc Uyên nhìn bóng lưng kiều diễm động lòng người của nàng, khóe môi khẽ nhếch.
Người ta ném cho đào, mình đáp lại bằng lễ.
Trước đó nàng tặng cho đại tỷ chiếc vòng tay, lần này đại tỷ có lòng nhắc nhở nàng, xem ra việc tỏ thiện ý vẫn có tác dụng.
“Tiểu thư, chuyện này Xuân Hoa không có gan làm, nhất định là chủ ý của nhị thiếu gia, có cần để La ma ma…”
Tạ Ngọc Uyên quay đầu liếc A Bảo một cái, A Bảo lập tức im bặt, không dám chớp mắt nhìn chủ tử.
“Không cần ra tay, thật hiếm khi nhị ca học hành vất vả như vậy, trong lòng lại có người để nhớ, cũng không tệ.”
A Bảo thầm nghĩ, cái gì mà không tệ, chỉ sợ nhị thiếu gia ngày đêm nhớ đến con tiện nhân kia, ngay cả sách cũng không vô đầu nổi nữa.
Như sực nhớ ra điều gì, A Bảo bỗng trợn to mắt.
Tạ Ngọc Uyên thấy nàng hiểu ra, mỉm cười, rồi quay người bước vào noãn các.
Lúc này, nữ quyến trong tộc hầu như đều đã an vị, rôm rả chuyện trò.
Nhờ “chiến tích” dâng của hồi môn và thân phận đặc biệt, vừa bước vào noãn các, mọi ánh mắt đã đổ dồn về phía Tạ Ngọc Uyên.
Có dò xét, có khinh bỉ, có khinh thường, có giễu cợt… đủ loại ánh nhìn.
Tạ Ngọc Uyên coi như không thấy, bình thản bước đến ngồi bên cạnh đại tỷ, tư thế đoan trang, lễ độ.
Trước mặt thân thích bạn bè, Tạ lão phu nhân tất nhiên phải giữ thể diện: “Tam nha đầu, mau lại đây ngồi cạnh tổ mẫu, con bé này, sao giờ mới đến, tổ mẫu đợi đến cổ dài ra mấy tấc rồi này.”
Tạ Ngọc Uyên cười nhạt trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước đến ngồi cạnh lão phu nhân.
Lão phu nhân âu yếm nhìn nàng, trên mặt tràn đầy tán thưởng: “Đứa bé này tuy mới về bên ta, nhưng rất hợp nhãn, hiểu lễ nghĩa, lại có tầm nhìn rộng lớn, thật khiến người ta yêu quý không xuể.”
Tạ Ngọc Uyên thấy mỗi lần lão phu nhân nói một câu, khóe mắt đều hơi co giật, thầm nghĩ: Lão phu nhân à, bà diễn vẫn chưa tới, còn kém bọn hát tuồng trên sân khấu một bậc.
“Tổ mẫu, cháu gái đâu có tốt như vậy.”
“Thấy chưa, thật khiến người ta xót lòng. Ta sớm đã bảo cha nó rồi, con bé này mới ở cạnh ta mấy ngày thôi, không thể mang nó đi được, nếu không chẳng khác nào moi tim ta.”
Nói rồi, lão phu nhân ôm Tạ Ngọc Uyên vào lòng, miệng không ngớt gọi: “Tâm can bảo bối ta …”
Mùi phấn son nồng nặc phả vào mặt, khiến Tạ Ngọc Uyên suýt hắt hơi.
Lúc này nàng mới hiểu vì sao dù bạc trong phủ eo hẹp đến mức ấy, vẫn phải tổ chức tiệc tiễn biệt rình rang như vậy.
Thì ra là muốn mượn cơ hội này để che đậy hành vi hoang đường của nhị gia Tạ phủ, không đưa chính thê, mà lại đưa thiếp thất đi kinh thành.
Tạ Ngọc Uyên nhếch miệng: “Tổ mẫu yêu thương cháu như vậy, tất nhiên cháu phải ở bên tổ mẫu để tận hiếu.”
“Thật là một đứa trẻ tốt!”
Các nữ quyến trong tộc nhìn cảnh bà cháu thân thiết kia, trong lòng ai nấy đều rúng động.
Quả nhiên tam tiểu thư ngốc thật, lão phu nhân Tạ phủ chỉ mượn cớ giữ người lại thôi, vậy mà nàng ta còn tin, đúng là còn trẻ, chưa thấu hiểu lòng người hiểm ác!
Cố thị trong lòng trực tiếp trợn trắng mắt.