Tạ Ngọc Uyên thở dài: "Tam thúc, không phải tranh giành bánh bao mà là tranh lấy khí phách. Khi thúc leo lên cao, chẳng ai dám xem thường, lời nói của thúc mới có trọng lượng."
Tạ Dịch Vi, một thiếu gia đường đường mà lại sống thế này, đã chẳng còn trái tim trong sáng gì. Vì tiền mà ngay cả chui qua lỗ chó cũng dám làm, dầu muối không vào, cứng mềm không xong, đã không sợ k*ch th*ch, cũng chẳng cần sĩ diện, hắn không quan tâm gì nữa.
Nhưng những đêm khuya chợt tỉnh, hắn vẫn nhớ khuôn mặt mẫu thân tươi như hoa, đôi mắt hy vọng nhìn hắn dưới ánh đèn dầu: "A Vi của nhà chúng ta sau này lớn lên phải chăm lo học hành, làm quan, cưới vợ, sinh con, nhất định phải trở thành người thành đạt."
Khi ấy, hắn chẳng hiểu "người thành đạt" nghĩa là gì, chỉ mơ hồ thề thốt: "Nương, con nhất định sẽ để nương nhìn thấy."
Lời hứa tuổi thơ vẫn còn, nhưng mẫu thân yêu thương nhất đã ra đi. Tạ Dịch Vi cảm thấy gương mặt hiện tại của mình chắc chắn còn xấu hơn cả ma.
Hắn hít sâu một hơi dài, rồi chậm rãi nói: "A Uyên, mọi người trong phủ đều tránh ta như tránh tà, tại sao con lại đối xử tốt với ta như vậy?"
"Thúc là tam thúc của con mà!" Tạ Ngọc Uyên nhướng mày mỉm cười.
Kiếp trước, vào thời điểm nàng sa cơ lỡ vận nhất, người duy nhất muốn chìa tay giúp nàng chính là hắn, nàng không đối tốt với hắn, thì với ai đây!
Mắt Tạ Dịch Vi bỗng chốc đỏ hoe.
Lúc này, tay áo hắn bị Tạ Ngọc Uyên kéo: "Tam thúc, nhà con cũng chẳng dư dả gì, số bạc này thúc phải chi tiêu tiết kiệm, sau này nhớ trả lại cho con gấp đôi."
Tạ Dịch Vi giật mạnh tay áo, giả bộ lau mồ hôi, lập tức lau đi giọt nước mắt đang chực trào.
Miệng thì vẫn không tha: "Nha đầu này, học hành thế nào mà lại kéo tay kéo áo với tam thúc, không ra thể thống gì! Đi, đi, đi, mau giúp ta đi xem thầy ta, chữa không khỏi thì sau này đừng mong ta trả bạc."
Tạ Ngọc Uyên quay lại nhìn căn nhà tồi tàn, thầm nghĩ: Số bạc này, vốn dĩ ta cũng chẳng hy vọng thúc trả lại.
...
Đông chí qua, tết càng cận kề.
Bệnh của Tạ lão phu nhân vẫn chưa thuyên giảm, thầy thuốc bảo rằng phải có nhân sâm trăm năm mới có thể chữa tận gốc.
Tạ lão phu nhân nghĩ trong kho có hai củ nhân sâm trăm năm, lập tức sai Đông Mai đi lấy.
Đông Mai tìm khắp kho, không thấy bóng dáng củ nhân sâm đâu, tìm kỹ trong ngoài, mới biết đã bị Tạ tam gia lấy trộm.
Tạ lão phu nhân giận tím mặt, chống hông chửi mắng, chửi đến cả tổ tiên tám đời của Tạ tam gia.
Chửi xong, bà mới nhận ra có gì đó sai, tổ tiên tám đời của tên súc sinh đó chẳng phải cũng là tổ tiên của Tạ gia sao? Vậy chẳng phải bà đang chửi cả tổ tông mình?
Vì thế, bà lập tức gọi lão gia tới, thêm mắm dặm muối, quy hết mọi tội lỗi trộm đồ trong kho lên đầu tam gia.
Tạ lão gia nghe thấy con trai mình đã biến thành kẻ trộm, giận đến mức muốn mở từ đường, đuổi hắn ra khỏi gia tộc.
Nhưng vì ngại chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, ông sai quản gia đi tìm tam gia, chuẩn bị đánh cho một trận.
Nào ngờ quản gia tìm suốt mười ngày cũng không thấy bóng dáng tam gia ở thành Dương Châu, hỏi ra mới biết hắn đã đưa thầy vừa khỏi bệnh lên kinh thi cử.
Tạ lão phu nhân nghe xong, "phì" ba tiếng xuống đất, trong lòng nghĩ: Tên súc sinh đó mà thi đỗ được, ta sẽ viết ngược lại họ của nhà nương đẻ mình.
Biến đi, càng biến xa càng tốt, cả đời đừng trở về!
Và rồi, một tháng nữa lại trôi qua, bệnh của Tạ lão phu nhân cuối cùng cũng khỏi hẳn, nhưng lại thêm lo âu trong lòng.
Hóa ra tết qua, đại tiểu thư Tạ Ngọc Thanh tròn mười lăm tuổi, theo quy định của phủ Dương Châu, đã đến tuổi nên tính chuyện hôn nhân.