"Ba ngày sau, Nhị gia trở thành đệ tử tục gia của chùa Diên Cổ. Lúc đó ta được lão gia phái đến bên Nhị gia."
La ma ma không kìm được chen lời: "Giang Đình, những tin đồn như tham bạc, mang trọng tội giết người, đều là giả sao?"
Giang Đình gật đầu: "Tất cả đều giả. Lão gia có ơn với nhà họ Giang ta, ông nói gì, ta làm nấy. Việc này, ngoài ta và Đại gia ra, ngay cả phu nhân cũng không biết."
Không biết thì càng tốt, bằng không Cao gia chắc đã bị nhổ tận gốc rồi?
Ý nghĩ này thoáng qua đầu Tạ Ngọc Uyên, khiến nàng giật mình. Ngay sau đó, nàng cảm thấy lòng trĩu nặng.
Ngoại tổ phụ thậm chí còn giấu cả ngoại tổ mẫu, phải chăng từ khi ấy ông đã có ý định để lại một con đường cho Cao gia; hoặc từ lúc đó đã biết Cao gia khó mà có kết thúc tốt đẹp?
"La ma ma, bà làm gì vậy?"
Giọng Giang Đình kéo Tạ Ngọc Uyên trở lại thực tại, nàng cúi xuống nhìn, thấy La ma ma đang quỳ gối dưới đất, liên tục dập đầu, miệng thì thầm cầu nguyện.
"Ông trời phù hộ, tổ tiên phù hộ, Cao gia còn Nhị gia, Nhị phu nhân và tiểu thư cuối cùng cũng có chỗ dựa."
Tạ Ngọc Uyên lại cảm thấy lòng nặng trĩu, ánh mắt chăm chú nhìn Giang Đình. Nếu cậu hai còn sống, vậy mấy năm nay vì sao không hề hỏi han mẫu thân, để mặc Tạ gia bắt nạt đến mức mẫu thân hóa điên?
Nhìn ánh mắt thiếu nữ, Giang Đình hiểu ngay nàng đang thắc mắc điều gì: " A Uyên Tiểu thư, Nhị gia vẫn còn, chỉ là..."
"Chỉ là sao?"
"Đi theo ta." Giang Đình đứng dậy.
Tạ Ngọc Uyên bước theo sau bức bình phong, chưa kịp nhìn kỹ thì thấy Giang Đình thò tay vào một bức tranh, không biết ấn vào đâu, bức tường trắng phẳng lì lập tức nhô ra một khối.
Giang Đình bước tới, dùng sức đẩy mạnh, để lộ ra một cánh cửa, bên trong tối đen, giống như một vòng xoáy khổng lồ.
"Tam tiểu thư, theo sát."
Tạ Ngọc Uyên ngoái lại nhìn La ma ma, thấy bà cũng lộ vẻ kinh ngạc, nàng cắn răng, nhấc váy bước vào.
Đi qua một con đường hầm dài, trước mắt bỗng sáng bừng, nhìn kỹ thì ra là một gian Phật đường rộng rãi, trên bàn thờ là một bức tượng Như Lai.
Như Lai mỉm cười, cúi xuống nhìn chúng sinh.
Trước bàn thờ, một nam nhân áo xanh cầm ba nén hương, đang cúi xuống, nghe tiếng động phía sau, hắn từ từ quay đầu lại.
Nhìn thấy khuôn mặt người đó, Tạ Ngọc Uyên kinh ngạc đến mức toàn thân cứng đờ, không bước nổi nửa bước.
Dùng từ gì để miêu tả khuôn mặt đó đây?
Như thể một miếng da mặt xám xịt treo trên bộ xương, mắt, lông mày, mũi, miệng bị gắn cứng lên.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy trên gương mặt còn sót lại chút tuấn tú ngày xưa; nếu nhìn thêm vài lần nữa, thậm chí có thể thấy được nét cốt cách in hằn.
"Ngài... là Nhị gia?" La ma ma run rẩy hỏi.
Nhị gia và Nhị phu nhân cùng tuổi, mới ngoài ba mươi, sao lại trông như một ông lão gần đất xa trời vậy?
Người đàn ông không đáp, ánh mắt trầm lắng nhìn Tạ Ngọc Uyên.
Tạ Ngọc Uyên gượng cười, cúi đầu hành lễ.
Người đàn ông vẫy tay gọi nàng lại gần.
Tạ Ngọc Uyên bước tới, ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt hắn.
"Con là A Uyên?"
"Giang Đình nói người là Nhị gia Cao gia?"
Người đàn ông nhìn thiếu nữ trước mặt, không nói phải cũng không nói không, đưa nén hương ra trước mặt nàng.
Tạ Ngọc Uyên nhìn làn khói hương, lắc đầu: "Ta không tin vào thứ này."
"Tại sao?"
Giọng của Cao Lịch rất trầm, trầm như tiếng chuông, lại mang theo chút khàn khàn, lọt vào tai như một mảnh giấy nhám, nhẹ nhàng mài mòn da đầu người nghe.
Tạ Ngọc Uyên thấy da đầu mình tê dại, vô tình ngẩng mắt lên, đúng lúc Cao Lịch cũng đang nhìn nàng.
Bốn mắt nhìn nhau, cùng một vẻ thản nhiên.