Trần phu nhân thấy người Tạ gia đã đến, trên môi lập tức hiện lên một nụ cười khách sáo.
"Lão gia, phu nhân mạnh giỏi, phòng đã được sắp xếp xong, vốn không muốn làm phiền mọi người, nhưng ngồi trên thuyền thật buồn chán, chúng ta lại cùng đi từ phủ Dương Châu, các phu nhân ngồi lại trò chuyện với nhau cho vui."
Tạ lão phu nhân cười đáp: "Lão gia nhà ngươi đâu, sao vẫn chưa xuống thuyền?"
"Lão gia nhà ta vừa xuống thuyền đã được Tri phủ Sơn Đông mời đi, mọi người mau ngồi đi."
Lời này vừa ra, lão gia và lão phu nhân Tạ gia cùng nhíu mày. Xem mà học hỏi Trần lão gia, làm quan đến mức đó, đi đâu cũng được người ta trọng vọng.
Lão gia và Tạ đại gia thấy trong phòng toàn là nữ quyến, không tiện nán lại, bèn cúi người hành lễ, nói vài câu rồi vội vã rời đi.
Trần phu nhân ngoài mặt ngọt ngào nhưng trong lòng lại cay đắng. Nếu là trước đây, thân phận của bà đường đường là huyện chủ, cần gì phải giao thiệp với loại người như Tạ gia. Thế nhưng Tạ gia giờ đây lại có một Thám Hoa, khác xưa nhiều rồi, thân phận cũng cao hơn.
Điều mà Trần phu nhân mãi không hiểu được là, nghe nói Tạ tam gia vốn là một kẻ sa sút, tại sao một kẻ sa sút như thế lại thi đỗ Thám Hoa chứ?
Tạ lão phu nhân cười lấy lòng: "Để phu nhân phải tốn kém rồi."
Trần phu nhân đáp: "Người một nhà không cần khách sáo, mau ngồi xuống uống chút trà đi, ngồi trên thuyền đúng là khổ sở, ta thật sự đếm từng ngày để qua đó."
"Phu nhân nói đúng lắm, ta tám trăm năm mới ngồi thuyền một lần, lần nào ngồi cũng mất nửa cái mạng."
"Trông sắc mặt phu nhân không được tốt lắm, mau ngồi xuống đi, đừng đứng mãi như thế."
Tạ lão phu nhân nghe lời ngồi xuống, đám nữ quyến đi theo mới lần lượt ngồi xuống.
Trần phu nhân lúc này mới chú ý đến phía sau Tạ lão phu nhân có hai người, trong đó có một người che mặt, mặc một bộ áo quần giản dị, nhưng khí chất toát ra lại khiến người khác không thể rời mắt.
Đến mức, ánh mắt người ta còn không liếc sang cô gái trẻ trung tươi tắn bên cạnh.
"Tạ lão phu nhân, vị này là?"
Tạ lão phu nhân vừa thấy Trần phu nhân chỉ vào người nào, trong lòng chợt dâng lên sự bực tức.
Nương nó, nữ quyến cả Tạ gia không ai đeo khăn che mặt, chỉ có nàng ta là tinh tướng nhất. Nàng ta là cái gì mà đòi tinh tướng chứ! Con trai ta còn không thèm nhìn nàng ta nữa là!
"Phu nhân, đây là con dâu thứ hai của ta, Cao thị."
"Cao Trữ?"
Trần phu nhân cố tình kêu lên, tỏ vẻ xúc động, bước lên nắm lấy tay Cao thị, nghẹn ngào nói: "Chúng ta ngày xưa từng gặp nhau khi còn chưa xuất giá, chớp mắt đã gần hai mươi năm rồi."
Cao thị nhẹ nhàng rút tay ra, lạnh nhạt đáp bốn chữ: "Phu nhân mạnh giỏi."
Bốn chữ, mỗi chữ như ngọc rơi vào mâm, nghe mà lòng người không khỏi liên tưởng, khuôn mặt dưới tấm khăn che kia sẽ là nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành thế nào?
Trần phu nhân bị hụt hẫng, cười gượng gạo.
Tạ Ngọc Uyên khẽ nhún gối, đứng chắn trước Cao thị, mỉm cười nói: "Ba năm không gặp phu nhân, phu nhân ngày càng trẻ trung, không hề thay đổi chút nào."
Trần phu nhân nhìn qua, trong lòng giật mình, có chút không dám nhận ra: "Con là tam tiểu thư à?"
"Cảm ơn vì phu nhân vẫn còn nhớ." Tạ Ngọc Uyên cười tươi: "Nương con lâu ngày không gặp ai, không biết nói chuyện, lại sợ mạo phạm quý nhân, nên đành phải che mặt, mong phu nhân đừng để bụng."
Trần phu nhân xuất thân hầu môn, lại là phu nhân quan lại, có loại người nào chưa từng gặp, nghe vậy trong lòng lại càng kinh ngạc, thật là kín kẽ quá.
"Đúng là đứa trẻ ngoan."
Tạ Ngọc Uyên kéo tay nương, giao cho La ma ma: "Ma ma đưa nương con về phòng trước đi, con sẽ ở lại nói chuyện với phu nhân."
"Đi đi."