Thiệu di nương vừa thấy người đàn ông nhà mình đến ánh mắt cũng không buồn động đậy, trong lòng hận đến ngứa cả chân răng.
Bà ta vốn dĩ cũng có dáng dấp yêu kiều, mấy năm nay trên không có cha mẹ chồng, dưới không có ai chướng mắt, ngày tháng trôi qua thong dong thoải mái. Mà một khi đã thong dong, thân hình cũng theo đó mà đầy đặn hơn, từ yêu kiều chuyển thành đẫy đà.
So với Cao thị, chẳng khác nào công chúa đứng cạnh nha hoàn, ai có mắt cũng nhìn ra sự chênh lệch này.
Vì là Tết Đoan Ngọ, cả phủ đều phải đến dập đầu hành lễ với bậc trưởng bối.
Phu thê Đại gia bái trước, xong đến lượt phu thê Nhị gia bước lên.
Tạ Nhị gia vừa đến gần Cao thị, đã ngửi thấy một mùi hương thanh thoát, không nén được lòng, lại quay đầu nhìn Cao thị thêm một cái.
Chỉ một ánh mắt ấy đã khiến trong miệng Thiệu di nương dậy lên vị tanh mặn, là do cơn giận khiến răng cắn vào đầu lưỡi.
Ba năm nay bà ta vẫn coi mình là nhị thiếu phu nhân, nào ngờ cái thứ tiện nhân họ Cao kia vừa xuất hiện, thì ngay cả cơ hội được đứng cạnh chồng bái lạy bà cũng chẳng có.
Thật đáng hận!
Ánh mắt của Tạ Ngọc Uyên từ đầu tới cuối vẫn dõi theo gương mặt Thiệu di nương, thấy bà ta lộ rõ sát khí, trong lòng hơi cảnh giác, ngấm ngầm đề phòng.
Nhị phòng hành lễ xong, Tam gia mới uể oải đứng dậy khỏi ghế, chẳng buồn quỳ, chỉ chắp tay hành lễ coi như xong chuyện.
Nhưng vừa quay người, hắn lại đứng thẳng trước mặt Cao thị, hai tay cung kính chắp lại, cúi đầu thi lễ thật thấp.
Cao thị chỉ hơi cúi mình đáp lễ, trong mắt hiện lên một nét ý cười hiếm hoi.
Kế đến là lượt hàng cháu hành lễ. Trong Tạ phủ gia chỉ có hai vị thiếu gia.
Tạ Đại thiếu gia từng bị gửi đến nơi xa, ba năm khổ học khiến dáng người gầy đi trông thấy, khuôn mặt cũng có thêm vài phần góc cạnh.
Nhị thiếu gia thì vẫn là khuôn mặt ấy, chỉ có chiều cao thì vươn lên không ít, nhưng sách vở thì chẳng học hành ra sao, nhìn còn gầy hơn cả đại ca.
Chuyện này cũng chẳng thể trách hắn ta, lén lút nuôi đến mấy tiểu yêu tinh, con nào con nấy đều lắm chiêu nhiều trò, cứ bám dính lấy người, bảo sao không hao mòn cho được!
Lễ bái kết thúc, đến lượt ba vị tiểu thư chưa xuất giá trong Tạ phủ hành lễ với trưởng bối.
Tạ Ngọc Hồ lớn nhất, Tạ Ngọc Uyên thứ hai, còn Tạ Ngọc My đứng cuối cùng.
Hành lễ xong, Tạ Ngọc Uyên vừa quay người đã đụng mặt Tạ Ngọc My.
Tạ Ngọc My như gặp kẻ thù, ánh mắt bừng bừng lửa giận. Dung mạo của Cao thị đã khiến mẹ nàng ta tức giận, thì diện mạo của Tạ Ngọc Uyên càng khiến chính nàng ta nổi đoá.
Nàng lạnh lùng cười một tiếng, rồi chẳng hiểu sao lại buột miệng mắng nhỏ: "Đồ nhà quê!"
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười: "Tam muội đang mắng ta đó sao?"
Mặt Tạ Ngọc My bỗng chốc sa sầm: "Ngươi nghe lầm rồi, ta mắng khi nào chứ."
"Tam muội à, làm người thì nên quang minh chính đại một chút, nếu có gì thì chúng ta cứ nói cho rõ ràng."
Tạ Ngọc My nhớ lại mấy cái tát từng ăn trong quá khứ, sắc mặt càng thêm u ám, mỉa mai: "Lo mà biết thân biết phận đi, đây không phải là Dương Châu đâu."
"Tam muội nói phải lắm, đây không phải Dương Châu, đây là chân trời của thiên tử, càng phải giữ lễ nghĩa. Chính thất là chính thất, thứ xuất là thứ xuất, thê là thê, thiếp là thiếp."
Tạ Ngọc Uyên nói từng lời rành rọt, dứt khoát, rồi ung dung bước tới ngồi bên cạnh Tạ Ngọc Hồ.
Tạ Ngọc My giận đến mức mặt lúc xanh lúc trắng, khuôn mặt trái xoan vốn dịu dàng thanh tú cũng vì tức giận mà có chút méo mó.
Nàng ta đến kinh thành đã năm năm, chưa từng bị ai chọc trúng chỗ đau ngay trước mặt như thế.
Song dù sao cũng đã lăn lộn trong giới giao thiệp chốn kinh thành ba năm, sắc mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng vẫn cắn răng ngồi xuống.
Tạ lão phu nhân mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương, cảnh vừa rồi đều thấy rõ mồn một, nhưng chỉ giả vờ ngó lơ như không hề phát hiện, mong sớm lấp l**m cho qua.
Nhưng lại có người không muốn theo ý bà.
"Tứ muội, dáng vẻ ấy là sao? Ai là đồ nhà quê hả?"
Tạ Ngọc Uyên nghe thế thì giật mình, vốn tưởng người đứng ra sẽ là tam thúc, ai ngờ lại là... đại thiếu gia.
Trong mắt nàng hiện rõ vẻ kinh ngạc, dường như sắp trào ra ngoài.