"Ma ma, để Như Dung với Cúc Sinh lại đây hầu hạ một đêm đi."
"Dạ, tiểu thư."
Tạ Ngọc Uyên đi vào sương phòng, ngồi xuống mép giường, bắt mạch cho tam gia một lát, mày không khỏi nhíu lại. Độc đã giải, nhưng nội bộ cũng bị thương. Nếu điều dưỡng không tốt sẽ để lại di chứng.
"A Uyên, ta đây sắp chết sao?"
Trên giường, Tạ Diệc Vi mơ màng mở mắt, chỉ vài canh giờ mà mắt đã hõm sâu xuống, cổ họng như bị rách.
"Có con ở đây, thúc không chết được đâu."
Tạ Diệc Vi run lên, ánh mắt “chết không nhắm mắt” mà nhìn Tạ Ngọc Uyên.
Tạ Ngọc Uyên không biết phải đối đáp thế nào, đành hỏi: "Tam thúc, hôm qua thúc ăn gì, có nghĩ ra không?"
"Hai thứ, một là nước sấu đá của phủ, một là bánh ngũ độc mua bên ngoài."
Tạ Ngọc Uyên "chậc" một tiếng, cau mày: "Thế này khó rồi. Nước sấu thì mỗi phòng đều có, ta cũng uống vài ngụm; còn bánh ngũ độc thì có rau cần."
"Người ngoài ai lại muốn hại ta?" Tạ Diệc Vi nói từng chữ.
Tạ Ngọc Uyên cúi xuống, ghé vào tai thúc nói nhỏ: "Tam thúc nghĩ là ai?"
"Lão yêu bà!"
Giọng Tạ Diệc Vi như tiếng kim loại hoen gỉ kéo lê trên gốm sứ, âm u rợn người.
Tạ Ngọc Uyên rùng mình: "Lúc này bà ta dám làm sao?"
Ánh mắt Tạ Diệc Vi nhìn xa xăm, hai dòng lệ từ khóe mắt lăn xuống: "Nương ta... chết trong tay bà ta, bà ta sợ ta báo thù nên ra tay trước."
Tạ Ngọc Uyên hơi động môi, nhưng nhất thời không thốt nên lời.
Cơn giận bị kìm nén suốt mười mấy năm của Tạ Diệc Vi bỗng bùng lên, cả đời này hắn không thể quên được khoảnh khắc nương bị cột đá, nhấn chìm xuống sông, và ánh mắt người nhìn Tạ lão phu nhân.
Ánh mắt ấy mang theo nỗi tuyệt vọng hoen gỉ, còn có sự hận thù ngập trời.
Chính nỗi hận này khiến hắn lập tức hiểu ra rằng, nương mình đã bị oan!
Lúc này, La ma ma dẫn Như Dung và Cúc Sinh vào, Tạ Ngọc Uyên nhẹ nhàng kéo bàn tay lạnh băng của Tạ Dịch Vi: "Dù thế nào đi nữa, ta cũng phải chữa khỏi cho thúc."
"A Uyên..."
Tạ Diệc Vi trở tay, siết chặt tay Tạ Ngọc Uyên, giọng nghẹn lại trong cổ họng: "Chữa khỏi cho ta, ta còn chưa báo thù, không thể chết, ta phải sống!"
Tạ Ngọc Uyên ngẩn ra giây lát, rồi gật đầu mạnh mẽ: "Mau cởi áo tam thúc cho ta, ta sẽ châm cứu lần nữa."
...
Trong khu đông của Phúc Thọ Đường.
Cố thị đập mạnh lên bàn: "Đại gia, cảnh hôm nay ông thấy hết rồi đó, nếu không phải ta mắng lại, thì nước bẩn đã hắt lên đại phòng chúng ta rồi, ông nói xem, cái người kia có đáng ghét không!"
Nghe phu nhân nói, lòng Tạ Đại Gia nghẹn lại, mặt sa sầm: "Họ Thiệu đó là cái thá gì!"
"Người ta không là cái gì, nhưng là cháu gái ruột của phu nhân, nắm nửa quyền trong Tạ phủ này!" Cố thị nói đầy vẻ ghen tức: "Dù ta không thích cái vẻ ngoài của tam gia, nhưng cũng không mong hắn chết, Thiệu di nương kia rõ ràng vừa ăn cướp vừa la làng, ta nghĩ mười phần là bà ta ra tay."
"Chuyện này..."
Đầu óc Tạ Đại Gia còn chưa quay kịp: "Chưa có bằng chứng rõ ràng thì nàng đừng nói bừa."
"Trời ơi, còn cần bằng chứng nữa sao!" Cố thị lườm ông đầy tức tối: "Tam phòng có chuyện, bà ta hắt nước bẩn lên đại phòng ta, rồi lại tiếp tục an ổn làm quản gia phu nhân, thuận tiện trả thù chuyện con trai bà ta không đỗ đạt, một mũi tên trúng hai đích."