Đông Mai nhìn sắc mặt phu nhân, cúi đầu im lặng đứng một bên.
Những lời nhị phu nhân nói không sai chút nào, chỉ sợ lão phu nhân vẫn còn đắm chìm trong những oán hận xưa kia, lại làm ra điều gì dại dột.
Thế tử phủ Vệ Quốc Công cũng đã đích thân đến rồi, tam gia thật sự đã khác xưa!
*
"Đệ muội!"
Cao thị từ từ quay lại, bước chân cố ý chậm lại một chút: "Đại tẩu có chuyện gì sao?"
Cố Thị ngập ngừng một lúc rồi nói: "Đệ muội à, nhà Quản gia gia phong tốt như vậy, không biết có thiếu gia nào thích hợp không nhỉ. Ngọc Hồ mười bảy tuổi rồi, đến nay vẫn chưa có nhà nào, trong lòng ta nóng như lửa đốt. Ở kinh thành ta chẳng biết gì, mắt như mù, đệ muội trước đây cũng là người từ đại tộc, quen biết nhiều người hơn ta.”
Cao thị nghĩ một lúc rồi đáp: "Quản gia đang nói chuyện cưới hỏi với tam đệ, còn nhị tiểu thư thì không thích hợp. Ta rời khỏi kinh thành gần hai mươi năm, vật đổi sao dời, mà thân phận ta bây giờ... Tạ Diệc Đạt ở kinh thành làm quan ba năm, quen biết cũng không ít, đại tẩu có thể thử hỏi thông qua hắn."
Cố Thị nhìn bóng lưng bà, nghĩ bụng: "Cao thị này sao chẳng buồn gọi phu quân mình là “nhị gia” thế?”
"Đại phu nhân?" Từ sau tán cây, Thiệu thị duyên dáng bước ra.
Cố Thị vừa thấy là bà ta, sắc mặt lập tức sầm xuống: "Thẩm di nương tìm ta có việc gì?"
Thiệu thị dường như không để ý đến nét lạnh lùng trên mặt Cố Thị, cười tươi nói: "Đại phu nhân vào kinh chưa được bao lâu, phủ cũng loạn cào cào, không rảnh thỉnh an đại phu nhân.”
"Chào hỏi thì miễn đi, chỉ cần ngươi không làm điều xấu sau lưng ta thì ta đã A Di Đà Phật lắm rồi."
Thiệu thị bị mắng đến mặt mày tái xanh, trong lòng chửi tổ tông tám đời nhà Cố Thị, nhưng ngoài mặt vẫn cố cười.
"Đại phu nhân, những ân oán xưa chúng ta hãy tạm bỏ qua, ta chỉ hỏi người một chuyện. Đại ca nhi tướng mạo, phẩm chất, học vấn đều tốt, lại là con đích, sao việc kết hôn với Quản gia lại rơi vào tam gia, mà không phải đại ca nhi?"
Cố Thị nghe mà ngẩn người.
"Không nói đến việc đại ca nhi và tiểu thư Quản gia hợp tuổi, chỉ riêng việc đại ca nhi là con đích, không phải rõ ràng xứng đáng hơn tam gia có nương làm kỹ nữ sao?"
Thiệu thị dừng lại, cắm thêm một nhát: "Quản gia chỉ nhìn thấy tam gia đỗ Thám hoa, nhưng lại mắt như mù không thấy những điều khác. Trong phủ vì muốn kết thân với Quản gia nên giấu kín không nói. Ông bà ta nói rồi, con giống nương, nương hắn như thế, dù có đỗ Thám hoa, hắn cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì."
Cố Thị sợ đến mặt tái mét, trong lòng nghĩ: "Thẩm di nương à Thẩm di nương, ngươi đúng là to gan."
"Đại phu nhân nếu đồng ý, ta sẽ đứng ra làm người phá bức tường kia, làm kẻ ác này. Nhà chúng ta vốn là nhà lễ nghĩa, sao có thể để tiểu thư trong sáng bị lừa vào nhà?"
Nói xong, Thiệu thị im bặt.
Không nói nhiều, chỉ cần nói trúng.
Rõ ràng lời nói này đã đánh trúng tim đen của Cố Thị.
Kết thân với Quản gia, lợi ích thật rõ ràng. Cha và anh của họ đều đang làm quan trong triều, giúp đỡ cho con rể chút lợi ích không phải là chuyện khó. Tưởng phu nhân kia còn biết lo cho con mà tìm đồng nghiệp có lợi, vậy sao ta lại không thể vì con mình mà tìm gia đình thông gia đáng tin cậy?
Hơn nữa, con mình ngoài học vấn thua kém tam thúc thì mọi thứ đều tốt hơn hẳn. Như Thẩm di nương đã nói, sao lại không xứng chứ!
Cố Thị sống đến ngần này tuổi, cũng không phải dạng dễ bị lung lay, tất nhiên không thể chỉ vì vài lời nói của Thiệu thị mà dao động.
Bà do dự: "Chuyện này... có vẻ không thích hợp đâu."
"Ôi, đại phu nhân à, có gì mà không thích hợp? Việc này ngươi không cần ra mặt, chỉ cần tìm người làm trung gian nói giúp là xong, dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, chúng ta cũng không nói sai gì cả, sự thật đều rành rành ra đó mà."
Thiệu thị mỉm cười: "Đại phu nhân, bỏ lỡ cơ hội này rồi, sẽ không còn cơ hội khác đâu, tự bà nghĩ xem!"
...
Cao thị đi đến giữa đường thì gặp Tạ Ngọc Uyên đang chờ bên đường, hai nương con cùng về phòng.
"Nương, chuyện cưới hỏi của tam thúc liệu có thành không không?"