Trần Thanh Diễm sợ đến mức tim như ngừng đập, lập tức đưa tay đỡ lấy. Vừa chạm vào, hắn mới phát hiện cơ thể của nữ tử trong lòng nóng như lửa.
"Tiểu thư, tiểu thư."
Lý Thanh Nhi vội chạy lại, đỡ lấy người, dùng sức bấm mạnh vào nhân trung của Tạ Ngọc Uyên. Vừa bấm, nàng vừa mắng: "Tiểu thư đang bệnh, các ngươi còn đến đây uy h**p, có còn chút lương tâm nào không."
Trần Thanh Diễm bị mắng đến tay chân lúng túng.
Tạ Ngọc Uyên hơi tỉnh lại, cố gắng đứng lên từ vòng tay của Lý Thanh Nhi, nở nụ cười buồn bã với Trần Thanh Diễm: "Thất lễ rồi, cáo từ."
"Tam tiểu thư..."
Trần Thanh Diễm nhìn theo bóng dáng mảnh mai của nàng, lòng đau như bị ai đâm.
Chính mình đã làm gì? Tại sao phải nói những lời khó nghe ấy? Nàng là một nữ tử phải sống trong Tạ phủ đầy hiểm nguy như hổ sói, dễ dàng sao?
Sự ấm áp từ đầu ngón tay vẫn còn, nhưng bóng hình kia đã biến mất vào màn đêm.
Giây phút này, hắn rõ ràng nhận ra, nữ tử lạnh lùng kiên cường ấy đã cắm rễ, nảy mầm và trở thành cây cổ thụ lớn trong lòng hắn.
Cành lá vươn ra quấn lấy ngũ tạng lục phủ của hắn, nhịp nhàng theo từng nhịp tim.
Trần Thanh Diễm gọi: "A Cửu?"
"Gia?"
"Ta muốn cưới nàng."
A Cửu: "..." Gia, A Cửu có thể giả vờ như chưa nghe thấy không?
Chủ tớ hai người rời đi, không xa phía sau cây liễu, xuất hiện hai bóng dáng quần áo xộc xệch, chính là Tạ Thừa Lâm và Xuân Hoa.
Người ta thường nói, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng kỹ nữ, kỹ nữ không bằng lén lút, lén lút thì lại không bằng khao khát nhưng không thể có được.
Nữ tỳ trong phòng của Tạ Thừa Lâm ai cũng đều đã nhàm chán, trong lòng hắn lại nhớ mãi đến Xuân Hoa – tỳ nữ của di nương mình.
Nàng này tính tình lớn gan, luôn xem trời là giường, đất là chăn, mỗi khi hứng thú thì bất chấp tất cả, khiến Tạ nhị thiếu gia không cưỡng lại được.
"Ha ha, lần này chắc chắn có kịch hay để xem rồi!" Xuân Hoa nói mà không ngại thiên hạ thêm loạn.
Tạ Thừa Lâm bực tức, ánh mắt đầy ác ý.
Trần Thanh Diễm là người mà muội muội hắn vẫn hằng mong nhớ, vậy mà lại bị con tiện nhân kia giành trước... phải xem nhị thiếu gia hắn có đồng ý không đã.
Tạ Thừa Lâm đẩy mạnh Xuân Hoa ra khỏi lòng, chỉnh lại quần, khinh khỉnh nhổ nước bọt xuống đất, rồi quay người bỏ đi.
"Nhị thiếu gia, nhớ đến tìm Xuân Hoa nhé!" Xuân Hoa nhào đến, ôm lấy hắn từ phía sau.
"Đồ đê tiện!"
Tạ Thừa Lâm cười d*m đ*ng, tay không quên v**t v* chỗ nhạy cảm của nàng: "Gia làm xong việc, sẽ tới tìm ngươi!"
...
Trong thủy tạ, Trần Thanh Diễm vừa ngồi xuống thì thấy Tạ nhị thiếu gia cầm ly rượu giơ lên, cười cợt hỏi: "Trần thiếu gia đi vệ sinh sao mà lâu vậy?"
Trần Thanh Diễm vốn không ưa vị nhị thiếu gia này của Tạ phủ, rất không thích đôi mắt của hắn, khôn khéo nhưng lại lộ rõ vẻ d*m đ*ng.
"Nhị thiếu gia rảnh quá nên đếm luôn cả thời gian ta đi vệ sinh sao?"
Trần Thanh Diễm đối xử với Tạ Ngọc Uyên hòa nhã, nhưng không có nghĩa hắn không phải là một tên hỗn thế ma vương. Đến cả tiên sinh hắn còn dám đánh, thì tính khí hắn có thể tốt đến đâu chứ?
Tạ Thừa Lâm bị chặn họng, mắt giật giật: "Chỉ là quan tâm thôi, ở đây gần nội viện, ta sợ Trần thiếu gia lạc đường, nhìn thấy thứ không nên thấy!"
Trần Thanh Diễm cười nhạt: "Hay là lần sau nhị thiếu gia đi theo luôn nhé?"
Tạ đại thiếu gia nghe thấy, nghĩ thầm: Trần Thanh Diễm hôm nay uống nhầm thuốc à, sao lại cáu đến thế?
Hắn muốn làm người hòa giải: "Thôi nào, thôi nào, uống rượu, uống rượu!"