Ngày diễn ra tiệc ở phủ Vĩnh An Hầu, trời oi bức lạ thường.
Tạ Ngọc Uyên vừa thức dậy, đã đổ mồ hôi khắp người.
Mùa hè ở kinh thành nóng hơn nhiều so với phủ Dương Châu; mà phủ đá cung cấp để làm mát lại ít hơn, mỗi viện mỗi ngày chỉ được hai chậu.
Tạ Ngọc Uyên dù có tiền, cũng không dám khoe khoang. Nàng sợ mẫu thân bị nóng, nên đem cả hai chậu đá đặt trong phòng của nương.
“Hôm nay ra ngoài, ăn mặc đơn giản thôi, có thể không trang điểm thì đừng trang điểm.”
A Bảo bưng chậu nước vào: “Tiểu thư lúc nào cũng bảo đơn giản, đơn giản, nhưng nô tỳ nghe nói tứ tiểu thư vì hôm nay đã đặt may trang phục và mua thêm trang sức mới.”
“Tiền của ai vậy?” Tạ Ngọc Uyên hỏi theo phản xạ.
A Bảo tức giận trừng mắt với tiểu thư của mình, sao mà mở miệng lúc nào cũng là tiền, tiền, người mang thân phận cao quý như vậy, cần gì phải bận tâm những chuyện tầm thường ấy.
“Nghe nói là Thiệu di nương bỏ tiền riêng ra, còn lão phu nhân cũng âm thầm trợ giúp ít nhiều.”
Tạ Ngọc Uyên nhìn La ma ma đầy ý tứ: “Xem ra, tiền riêng của Thiệu di nương cũng khá nhiều, chịu được tiêu tốn.”
La ma ma mỉm cười, lấy ra từ hộp trang điểm một cây trâm ngọc bích: “A Bảo nói đúng, dù đơn giản cũng không thể thất lễ, tiểu thư hôm nay đeo cái này nhé?”
Tạ Ngọc Uyên nhìn một cái, đành thỏa hiệp: “Vậy đeo cái này đi.”
Mọi thứ chuẩn bị xong, nàng đến thỉnh an Cao thị, rồi cùng A Bảo và Thanh Nhi Đến Phúc Thọ Đường.
Vừa vào phòng, hơi lạnh đã phả vào mặt.
Tạ Ngọc Uyên quan sát, bốn góc của phòng đều đặt chậu đá, trong lòng không khỏi cười nhạt.
“A Uyên đến rồi, lại đây để đại bá mẫu nhìn xem nào?”
Cố thị kéo nàng lại, đánh giá từ trên xuống dưới rồi cười: “Ngay cả nhị tỷ của cháu cũng không bằng, nói gì đến tứ muội, đứng bên cạnh tứ muội, trông cháu cứ như nha hoàn vậy.”
Tạ Ngọc Uyên nghe vậy, liếc nhìn Tạ Ngọc My một cái, lòng âm thầm ngạc nhiên.
Cũng khó trách giọng điệu Cố thị có chút chua, hôm nay Tạ Ngọc My ăn mặc thật sự như tiên nữ giáng trần.
Nàng mặc áo lụa ngắn eo màu hồng phấn, váy màu phấn trắng chuyển sang tím nhạt có họa tiết vàng, trên đầu bên trái là cây trâm lưu ly hình bươm bướm, bên phải cài hoa lựu, đôi hoa tai ngọc lục bảo lấp lánh. Đi lại uyển chuyển như cành liễu đung đưa trước gió.
Trên tay nàng đeo hai vòng ngọc bích xanh mướt, mỗi bước đi đều vang lên tiếng leng keng, vô cùng rực rỡ.
Tạ Ngọc Uyên ngầm đoán, chỉ hai chiếc vòng ngọc thôi cũng đã gần nghìn lượng bạc, cả bộ trang phục chắc chắn giá trị không nhỏ.
Có vẻ như Thiệu di nương đã quyết tâm để con gái mình gả vào nhà quyền quý!
Tạ Ngọc My vừa thấy bộ dạng giản dị của Tạ Ngọc Uyên, trong mắt không giấu nổi sự khinh thường, thật giống nha hoàn, nghèo kiết xác, chẳng ra thể thống gì.
Nàng đến hầu phủ để làm khách, hay đến đó để bôi nhọ?
Lão phu nhân và Thiệu di nương liếc mắt nhìn nhau, trong mắt hiện rõ vẻ tự hào.
Tiền bạc đúng là thứ tốt, tiểu tiện nhân kia vốn đẹp hơn tứ nha đầu, nhưng giờ đứng cạnh nhau, một người giản dị, một người lộng lẫy, nhìn qua không khác gì tiểu thư và nha hoàn.
Thiệu di nương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Lần này đi hầu phủ làm khách, bà cắn răng chuẩn bị cho con gái bộ trang phục đắt đỏ này.
Con trai nàng nói, tiểu tiện nhân Tạ Ngọc Uyên quen thói quyến rũ người khác, nàng phải ngăn con gái mình bị lu mờ trước mặt người ta.
Con gái dù không thể gả vào Trần gia, nhưng làm thiếu phu nhân của hầu phủ cũng là một chuyện tốt.