Lý Thanh Nhi chạy về Thanh Thảo Đường, nóng đến mức cổ họng khô rát.
Tạ Ngọc Uyên thấy nàng ướt đẫm như từ dưới nước vớt lên, vội dặn La ma ma đưa cho nàng ly nước ấm.
Lý Thanh Nhi ừng ực uống cạn, cất giọng trong trẻo: "Tiểu thư, Thế tử gia nói sau này nhờ việc không cần mang theo ngân châm, chỉ cần nói một câu là được. Còn nói, sẽ tìm cách xử lý êm đẹp."
Tạ Ngọc Uyên thở phào: "Mau về nghỉ ngơi đi, lau mồ hôi cho khô."
Lý Thanh Nhi vừa bước chân ra khỏi cửa, lại quay đầu, vô tư nói: "Tiểu thư, Thế tử gia thật tốt bụng, không kiêu ngạo tí nào."
La ma ma nghe vậy, mặt mày cười rạng rỡ: "Thế tử gia đã đồng ý sảng khoái như vậy, sau này tiểu thư lại có thêm chỗ dựa."
"Ma ma, ân tình ấy như bộ ngân châm này, dùng một cây là ít đi một cây."
Tạ Ngọc Uyên hiểu rõ trong lòng, Tô thế tử đồng ý giúp đỡ chủ yếu vì số bốn mươi triệu lượng bạc kia.
Còn nhờ cậy lâu dài thì lại khó nói.
"Tiểu thư, tiểu thư, không xong rồi, ở Phúc Thọ Đường xảy ra tranh cãi." A Bảo xông vào.
Tạ Ngọc Uyên nhíu mày: "Vì chuyện gì?"
"Đại gia và đại phu nhân đòi chia nhà, đang cãi nhau kịch liệt."
La ma ma vỗ đùi: "Ôi, đúng như tiểu thư dự đoán rồi, lão gia và lão phu nhân đã đồng ý chưa?"
"Sao mà được, lão phu nhân tức đến mức thuốc vừa uống đã nôn ra."
La ma ma liếc mắt sang tiểu thư, vừa lúc Tạ Ngọc Uyên cũng nhìn lại bà.
"Ma ma, bảo người ở phòng bên cạnh nghe ngóng thử, Tam thúc đi đâu rồi, chuyện chia nhà là việc lớn, không có thúc ấy thì không ổn."
"Vâng, tiểu thư."
La ma ma vừa rời khỏi, Cố thị đã xông vào Thanh Thảo Đường: "Tam tiểu thư có nhà không?"
A Bảo và tiểu thư nhìn nhau, vội nhấc rèm đón tiếp.
Cố Thị bước vào, mùi thuốc nồng nặc trong phòng xộc vào mũi, nhìn sắc mặt Tạ Ngọc Uyên không chút huyết sắc, cực kỳ nhợt nhạt, rõ ràng sau lần ngã xuống nước, nàng đã nhiễm phong hàn.
"Thuốc của Trương Thái y, không hiệu quả sao?"
"Làm gì có thuốc nào uống vào là hiệu quả ngay, Đại bá mẫu tìm con có việc gì sao?"
Cố Thị làm ra vẻ khó xử: "A Uyên à, bá mẫu không giấu gì con, lão phu nhân sức khỏe không tốt, hôm qua còn nôn ra chút máu, đã khám qua nhiều lang trung nhưng chẳng mấy hữu ích. Con xem có thể ... mời Trương Thái y giúp một lần không?"
Tạ Ngọc Uyên biết đại bá mẫu không nói thật, nhưng cũng không vạch trần: "Đại bá mẫu đùa rồi, Trương Thái y chỉ xem bệnh cho quý nhân trong cung, A Uyên không mời được đâu."
"Hôm đó con rơi xuống nước…"
"Đại bá mẫu!" Tạ Ngọc Uyên lạnh lùng ngắt lời: "Hôm đó người mời Trương Thái y là Tô thế tử, không phải con."
Cố Thị cười gượng, nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Vậy... có thể nhờ A Uyên đi xem thử được không?"
Vừa rồi đã làm ầm ĩ một trận ở Phúc Thọ Đường, phu nhân tức đến ngất xỉu, n*n b*p huyệt nhân trung mãi cũng không có phản ứng, lỡ mà có chuyện gì thì bà không gánh nổi cái tiếng xấu này.
Tạ Ngọc Uyên không suy nghĩ nhiều, đáp: "Đại bá mẫu, chút tài mọn của con sao đủ để xem bệnh cho lão phu nhân. Thân thể quý giá của lão phu nhân, nên mời lang trung giỏi đến khám mới đúng."
Cố Thị thấy nàng từ chối thẳng thừng, bèn âm thầm nhéo mình một cái, nước mắt tức thì rơi xuống.
"A Uyên, những chứng bệnh cũ trên người đại bá mẫu lúc trước cũng nhờ phương thuốc con kê mà khỏi hẳn. Ta biết con là người tài. Lão phu nhân lần này bệnh rất nặng, nếu chẳng may có chuyện gì không hay, không chỉ địa vị của Tam thúc con sẽ khó giữ mà thôi."