Lý Ma ma nghe câu ấy, hoảng sợ, nghĩ bụng chắc Thiệu di nương đã hận cả Tạ gia. Nhưng nghĩ lại, đúng là đáng hận.
Nếu không vì gia tộc này vì địa vị của Nhị gia, vì sự phú quý của bản thân, thì di nương đâu phải ép mình chịu bao uất ức, để rồi đến nông nỗi này.
"Di nương, di nương, không xong rồi! Vừa nãy Mẫn di nương ngất xỉu, mời lang trung đến khám, phát hiện hỷ mạch, đã hơn ba tháng rồi."
"Cái gì?"
Lông mày Thiệu di nương nhướng cao, mắt mở lớn, không dám tin.
Lý Ma ma vội nói: "Đúng là tiểu tiện nhân thâm hiểm, ngoài mặt tỏ ra cung kính với di nương, ngầm lại… Di nương đừng lo, để xem nô tỳ làm cách nào hạ được đứa bé trong bụng ả."
Nhưng Thiệu di nương dường như chẳng nghe thấy gì, ánh mắt vô hồn.
Lý Ma ma lén quay đi, lau nước mắt, thầm thở dài: "Nhà dột lại gặp mưa đêm, giờ thì Lục Liễu Cư càng thêm lao đao."
"Nam nhân… toàn là phụ bạc vô tình. Hôm nay muốn mình thì lời ngọt như mật, ngày mai mình thành chướng ngại thì lời lẽ như dao đâm."
Thiệu di nương thở dài: "Bao năm qua được đắc ý, không ngờ lại lâm vào cảnh này."
Việc Mẫn di nương có thai, cái tát của Tạ nhị gia như lưỡi dao bóc trần sự thật, Thiệu di nương yêu người đàn ông ấy là thật, nhưng chưa bao giờ bà tỉnh táo như bây giờ, hiểu rằng người đẩy bà vào vực sâu cũng chính là hắn.
Thiệu thị hít sâu một hơi: "Bên ngoài giờ tình hình thế nào?"
Lý Ma ma vội đáp: "Đại phòng đang làm loạn đòi chia nhà, lão phu nhân vì vậy mà đổ bệnh."
"Cố Thị… đúng là loại người tinh ranh nhất. Khi Nhị gia đắc thế thì bám lấy, giờ con trai mình có tương lai thì nghĩ đến chuyện chia nhà… Hừ!"
Lý Ma ma thì thầm: "Theo lão nô thấy, chia nhà cũng tốt, khi ấy di nương lại có thể quản gia, chẳng khác gì lúc trước."
Thiệu di nương cười nhạt: "Chỉ sợ đại hiếu tử Nhị gia không chịu."
"Không chịu thì đã có Đại phòng."
"Di nương, chuyện chia nhà đừng tham gia vào, di nương nên tranh thủ lấy lại tình cảm của cha, một khi được cha sủng ái, di nương sớm muộn sẽ ngẩng cao đầu." Tạ Ngọc My, bấy lâu im lặng, bỗng lên tiếng.
Thiệu di nương và Lý Ma ma đều ngạc nhiên.
Tạ Ngọc My lau nước mắt, giọng nghẹn ngào: "Mọi người đừng nhìn con như thế, trước đây con đã sai, luôn nghĩ có di nương ở đây thì trời không sập nổi, nào ngờ ngay cả di nương cha cũng muốn bỏ."
Thiệu di nương nghe vậy, nước mắt lại rơi lã chã.
"Trước đây là do con quá đắc ý, không biết trời cao đất dày, cứ nghĩ cái đồ tiện nhân từ quê lên thì làm được gì mà đấu với chúng ta."
Tạ Ngọc My vừa nói vừa mỉm cười, dù nửa bên mặt đang sưng đỏ: "Là con đã quá xem thường nàng ta."
"Con gái ta!" Thiệu thị ôm chầm lấy con, than thở: "Cuối cùng, con cũng nói được một câu ra hồn rồi!"
Tạ Ngọc My níu lấy tay áo Thiệu thị: "Di nương, từ nay con không chỉ biết nói lời ra hồn, mà cũng sẽ biết làm việc đúng đắn. Con sẽ không ngu ngốc để bị nàng ta giẫm đạp nữa. Nhất định có ngày, chính con sẽ giẫm lên nàng."
"Di nương, muội muội!" Tạ Thừa Lâm vén rèm châu xông vào, hai nương con bèn vội tách nhau ra.
"Di nương, con vừa tìm cái đồ tiện nhân đó tính sổ, bị Tam thúc đá cho một cú."
Thiệu thị nghe con trai bị đánh thì đau lòng không biết làm gì, đang định nói gì đó thì Tạ Ngọc My đã cướp lời.
"Nhị ca, nếu huynh cũng như đại ca, thi đỗ cử nhân làm quan, Tam thúc liệu có dám đá huynh không?"