Lý công công vội đưa khay lại cho tiểu thái giám, lập tức bước theo. Từ lúc triệu Trương Thái y đến, tâm trạng Hoàng thượng đã không vui, cả bữa tối chỉ dùng qua loa vài miếng.
"Hoàng thượng, có cần kiệu không?"
"Không cần, trẫm chỉ muốn đi dạo, hít thở chút không khí."
"Để lão nô đi cùng Hoàng thượng."
Bảo Càn Đế nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn ông, lại ngước mắt lên ánh trăng tròn treo giữa trời, bất chợt thở dài: "Trẫm có lỗi với hắn."
Hắn là ai, Lý công công trong lòng hiểu rõ.
"Hoàng thượng, An Vương giấu không nói, cũng là một phần vì hiếu tâm."
Mắt Bảo Càn Đế dần nóng lên, nhưng lại nở nụ cười nhạt: “Hắn thì có hiếu thật đấy, nhưng còn những người khác thì sao?”
Lý công công sợ hãi, vội vàng im lặng.
“Trẫm còn chưa chết thế mà từng người một lại dám to gan ngay dưới mắt trẫm... thật sự coi trẫm già rồi lú lẫn sao?”
Bước chân Bảo Càn Đế chệnh choạng, Lý công công lập tức đỡ lấy: “Hoàng thượng, ngài cẩn thận, đừng để bị ngã.”
Hoàng đế đẩy tay ông ra, mỉa mai một tiếng, quay lưng đi nhanh hơn. Không biết đã đi bao lâu, phía trước bỗng nhiên không còn đường.
“Đây là đâu? Sao lại chặn đường?”
Lý công công ngước lên nhìn, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Sao lại đi đến đây chứ?
“Hoàng thượng, đây là cung Vĩnh Hòa trước kia, từng là nơi ở của Cao Quý Phi. Sau khi Quý Phi qua đời, ngài đã lệnh cho tiểu nhân phong kín đường.”
“Cao Quý Phi.” Thái dương Bảo Càn Đế giật giật, sắc mặt tối lại.
“Hoàng thượng, chúng ta quay về thôi!”
Thế nhưng Bảo Càn Đế như thể gốc cây đã cắm xuống đất: “Ta nhớ mẫu thân của hắn vừa được đưa vào cung đã ở tại đây.”
Lý công công liếc nhìn Hoàng đế, không dám nói gì.
Một người là Cao Quý Phi, một người là Công chúa Bồ Loại, cả hai đều là những cái gai găm vào tim Hoàng thượng. Đừng thấy ngài nhiều năm không nhắc tới, những vết gai đó vẫn chưa bao giờ được nhổ đi.
“Ta vì sao lại sắp xếp hai người bọn họ ở chung một cung?” Hoàng đế ngước lên nhìn cánh cổng lớn, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
“Hoàng thượng từng nói Cao Quý Phi tính cách chín chắn, điềm đạm, còn Công chúa thì hoạt bát, tươi vui, vừa khéo bổ trợ lẫn nhau.”
“Bổ trợ lẫn nhau?”
Bảo Càn Đế mỉa mai, quay đầu rời đi.
Thấy vậy, Lý công công thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa thở ra thì Hoàng đế lại hỏi: “Gia sản tịch biên của Cao gia vẫn còn ở phủ nội vụ đúng không?”
Lý công công sợ đến mất hồn, ba năm rồi, sao đột nhiên lại nhắc đến số tài sản đó?
...
Khi Lý công công đang hồn phi phách tán, linh hồn của Tạ Tam Gia cũng lơ lửng đâu đó, nửa ngày vẫn chưa quay về.
A Uyên đã đến chùa Diên Cổ.
Nói là đi chùa Diên Cổ, nhưng thật ra nàng được sư phụ phái đến Giang Nam chữa bệnh cho An Vương!
Chẳng lẽ hôm nay rượu mạnh quá nên hắn say rồi sao? Sao lại thấy choáng váng thế này.
Tô Trường Sam nhìn người trước mặt đang ngơ ngẩn, bất giác thở dài.
Người như thế này sao lại đỗ đầu bảng, vào Hàn Lâm Viện, đúng là một thư sinh ngốc nghếch.
Ban đầu hắn chỉ nói Tạ Ngọc Uyên đang ở chùa Diên Cổ ăn chay niệm Phật, thế mà người này không nói không rằng đã muốn bỏ cả bữa tiệc để đến đó, không ai cản nổi.
Hết cách, hắn đành phải nói thật.
Kết quả là nói thật xong, người này từ ngốc thành đần, hồn phách như lạc lên trời.
Tô Trường Sam thầm nghĩ: Một người sắc sảo như Tạ Ngọc Uyên sao lại có một người chú ngây ngô như vậy?
Nhưng mà, ngây ngô cũng thú vị ra trò đó.