Lời vừa dứt, một viên sỏi đã ném trúng gáy A Cửu khiến hắn đau điếng, mặt nhăn nhó, lòng đầy muộn phiền như sóng Hoàng Hà tràn lan.
Phu nhân đã khẳng định rằng tuyệt đối không cho phép tam Tạ tiểu thư gia bước vào cửa Trần gia. Thiếu gia cố tình đi ngược lại, thì kết cục chỉ là…
A Cửu không dám nghĩ tiếp, bĩu môi, vung dây cương, thúc ngựa kéo xe chạy như bay.
Xe đến trước chùa Diên Cổ, chưa kịp dừng hẳn, Trần Thanh Diễm đã nhảy xuống.
Vừa đứng vững, ngẩng đầu lên đã thấy xe ngựa của Tạ phủ ngay trước mắt.
Lòng hắn bỗng xốn xang, vội chỉnh trang áo quần tiến lên chào: "Chúc đại phu nhân an khang, thật trùng hợp, lại gặp nhau ở đây."
Cố thị thấy Trần thiếu gia, bèn tươi cười: "Trần thiếu gia cũng đến đây dâng hương sao?"
Trần Thanh Diễm mỉm cười: "Gần đây sức khỏe mẫu thân không tốt, ta tranh thủ ngày nghỉ để đến cầu phúc cho người. Nghe nói hương khói ở chùa Diên Cổ rất linh nghiệm."
Ai ngu ngốc gì mà tin lời này chứ! Thằng nhóc này rõ ràng nghe phong thanh rằng A Uyên đang ở chùa nên mới tất tả chạy tới.
Cố thị nhìn ra nhưng không nói, chỉ giả vờ khen ngợi: "Quả là một đứa trẻ tốt."
"Đại phu nhân, đã gặp nhau thì chi bằng cùng đi, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau."
Lời này khiến Cố thị lúng túng.
Đồng ý thì sợ A Uyên trách móc, mà không đồng ý lại lo mích lòng Trần thiếu gia, bằng hữu chí cốt của con trai mình.
Đang do dự, Tạ Ngọc Hồ đứng sau lưng đang cúi đầu lặng lẽ bỗng lên tiếng: "Trần thiếu gia, xin được nhờ cậy."
Cố thị nghe vậy thì cau mày.
Tạ Ngọc Hồ phớt lờ, tự mình đi vào chùa. Trần thiếu gia dành tình cảm cho A Uyên, lại là đích tử duy nhất của Trần gia, gia đình đơn giản, nếu thành thân thì quả là một cuộc hôn nhân tốt.
Bản thân nàng đã có hôn sự như vậy rồi, chỉ mong A Uyên sẽ tìm được người thật lòng yêu thương.
Trần Thanh Diễm quay sang cười với Cố thị: "Mời đại phu nhân."
Cố thị bực mình, mặt nở một nụ cười gượng gạo.
...
Tháng bảy nóng như đổ lửa.
Trong Đại Hùng Bảo Điện, dù xung quanh có đặt các khay đá nhưng vì người đông, nên vẫn vô cùng oi bức.
Ba người lần lượt dâng hương, bái Phật, rồi cùng đi ra sau vườn.
Giữa đường, họ hỏi thăm một tiểu sa di quét sân, được biết chỗ ở của Nhị phu nhân Tạ gia, Cố thị liếc nhìn Trần Thanh Diễm, cười nói: "Trần công tử, có lẽ ngài không cần phải đi cùng chúng ta nữa đâu."
Đã đi đến bước này, Trần Thanh Diễm sao có thể lùi bước, bèn nói: "Ta chưa từng bái kiến Nhị phu nhân, đã đến đây rồi cũng nên hành lễ rồi mới về, như vậy mới đúng phép."
A Cửu đi sau nghe vậy chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.
Thiếu gia ơi là thiếu gia, người khác chẳng nói, ngay cả người Tạ phủ cũng đều tránh mặt Nhị phu nhân, lý do của ngài thật quá hoang đường.
Cố thị tức giận nhưng không thể làm gì, dù sao đối phương cũng là quan của Hàn Lâm Viện, đành trừng mắt nhìn Tạ Ngọc Hồ.
Ai ngờ Tạ Ngọc Hồ chẳng để ý, thản nhiên bước tới, khiến Cố thị bực mình thầm mắng: "Đồ vong ân bội nghĩa!"
Ba người mỗi người một suy nghĩ, cuối cùng đến được phòng khách thuê trong chùa của Tạ gia, vừa định bước vào thì hai người đàn ông trung niên đã đứng chắn cửa.
"Ai đấy?"
Cố thị bèn tươi cười đáp: "Chúng ta là người của Tạ phủ, người ở bên trong là đệ muội ta, ta đến thăm đệ muội."
Một trong hai người đàn ông lạnh lùng nói: "Nhị phu nhân đã dặn, không gặp khách lạ."
"Ta là đại phu nhân của Tạ phủ, tình cảm với đệ muội thân thiết nhất, sao muội có thể không gặp ta?"
Hai người canh cửa liếc nhìn bà, không nói một lời, vẫn chắn trước cửa không nhúc nhích.
"Các ngươi gọi A Uyên ra, nó chắc chắn sẽ gặp ta." Cố thị bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.
"Không gặp!" Hai người cùng nói, đồng thanh đáp.