Gương mặt kiều diễm của Tạ Ngọc Uyên vẫn bình thản, nét mặt lạnh nhạt: "Dù sao cũng không còn mặt mũi, nên con tính ngày mai sẽ từ chối cả hai lời cầu thân từ hai phủ.”
Nói đến mức này, nếu người nhà đại phòng còn không hiểu ý thì đúng là ngốc nghếch. Chung quy, tất cả cũng chỉ vì không muốn để Tạ Ngọc Hồ vào phủ Thành Ân Công mà thôi.
Ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc của Tạ Ngọc Uyên lướt qua khuôn mặt hơi tròn của Cố thị: "Đại bá mẫu, con làm vậy có ổn không?”
Cố thị cảm thấy cổ họng khô khốc, tim đập nhanh. Bà biết rõ cô nương này không nói đùa, nàng ta hoàn toàn có thể làm được.
Nếu Bình Vương và Phúc Vương biết Tạ Ngọc Uyên từ chối hôn sự là vì nhị tỷ nhà mình, thì chắc chắn đại phòng của Tạ gia sẽ bị hai vương phủ căm ghét đến tận xương tủy.
Đôi mắt Cố thị trắng bệch như cá chết nhìn vào Tạ Ngọc Uyên, dè dặt hỏi: "A Uyên, con đang uy h**p bá mẫu sao?”
“Có thể nói là vậy!”
Tạ Ngọc Uyên từ từ đứng lên, giọng trầm và lạnh lùng: "Đại bá, đại bá mẫu nên suy xét kỹ lưỡng. Nếu muốn tiếp tục hôn sự này, thì đừng trách con đem mọi chuyện đổ hết lên đầu hai người.”
“Con…” Khuôn mặt Cố thị lập tức trắng bệch.
“Nếu đại bá mẫu đồng ý hủy hôn…”
Ánh mắt Tạ Ngọc Uyên lướt nhẹ qua Tạ Ngọc Hồ đang chực khóc: "Nhị tỷ không cần đại bá mẫu lo liệu của hồi môn, con sẽ tự lo.”
“A Uyên!” Tạ Ngọc Hồ nghe vậy, nước mắt rơi lã chã, không nói thành lời.
Dù bản thân chưa chắc đã giữ vững, nhưng A Uyên vẫn nghĩ cách vì nàng tranh thủ, A Uyên ơi… ân tình này tỷ làm sao trả cho xứng đáng đây!
“Tiểu thư, nô tỳ thấy vẻ mặt đại bá mẫu cứ như muốn nghiến nát răng ấy." A Bảo nhớ lại nét mặt Cố thị mà rùng mình.
Lý Thanh Nhi nhếch môi, thêm vào: "Đại thiếu gia trông cũng xanh xao, mặt mũi bẽ bàng lắm!”
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười: "Thế là đúng rồi, ta chỉ muốn họ bẽ mặt thôi.”
“Tiểu thư, liệu họ có hủy hôn thật không?” A Bảo có phần nghi ngờ.
“Chuyện này không phải chuyện ta có thể tính toán, đành phó mặc cho trời thôi!” Tạ Ngọc Uyên thở phào dài, nàng đã cố gắng hết sức rồi.
“Nào, đi thôi, về phòng ngâm mình thư giãn rồi ngủ một giấc, ngày hôm nay dài quá, mệt rồi!”
Tạ Ngọc Uyên nói sao làm vậy. La ma ma còn lo nàng sẽ mất ngủ, trước khi rời phòng còn thắp nến an thần. Ai ngờ vừa chạm gối, Tạ Ngọc Uyên đã nhắm mắt ngủ say.
Trong cung.
Tiếng gõ canh tư vừa dứt, bỗng nghe tiếng thái giám hô lớn: "Hoàng thượng giá lâm…”
Lệnh phi vội dẫn các cung nữ đến nghênh đón.
Bảo Càn đế bước vào nội điện, phất tay cho các cung nữ lui xuống.
Lệnh phi tự tay dâng lên một chén chè hạnh nhân: "Trông sắc mặt Hoàng thượng không tốt lắm, dùng chút chè hạnh nhân rồi nghỉ ngơi sớm nhé.”
Bảo Càn đế gật đầu, nếm một muỗng rồi đặt xuống.
Lệnh phi quan sát sắc mặt của hoàng đế, ân cần hỏi: "Hoàng thượng có điều chi bận lòng chăng?”
“Trẫm vừa mới trả lại đồ cho Cao gia, bên ngoài đã có kẻ dậy sóng gió, nói trẫm tuổi già hồ đồ, không biết trong bụng bọn chúng đang nghĩ gì nữa.”
“Hoàng thượng thật sự vì chuyện ấy mà nổi giận sao!”
Lệnh phi mỉm cười: “Thiếp nghe nói tam Tạ tiểu thư vốn đã nổi danh nhan sắc khuynh thành, nhà nhà có con trai đều muốn kết thân, cũng đâu phải chỉ vì món đồ của Cao gia mà khiến mọi chuyện ầm ĩ như vậy.”
Bảo Càn đế nhíu chặt chân mày: “Thật sao? Trẫm thì không thấy thế.”
“Hoàng thượng nói không phải, đương nhiên là không phải rồi.”