Đinh Minh sợ đến mức lập tức quỳ rạp xuống, cắn răng nói: "Nhị phu nhân được hợp táng với một người tên là Cao Trọng. Tiểu nhân nghe ngóng được, hắn không phải người đàng hoàng của Cao gia, mà là người từng qua lại với nhị phu nhân trước kia."
Như có chín tia sét giáng xuống người, Tạ nhị gia lảo đảo mấy bước, vội túm lấy cổ áo Đinh Minh, ngón tay run lên không kìm được.
"Ngươi nói… ngươi nói cái gì?"
"Nhị gia, nhị phu nhân được hợp táng cùng người đàn ông trước kia của bà ấy."
Tạ nhị gia tức giận chụp lấy ống bút trên bàn, ném mạnh xuống sàn, chiếc ống bút bằng ngọc xanh vỡ thành nhiều mảnh.
"…Đồ tiện nhân!"
Đinh Minh không dám nói thêm, chỉ cúi đầu nhìn xuống nền gạch, lưỡng lự không biết có nên nói tiếp phần còn lại không.
"Người đâu, người đâu!" Tạ nhị gia hét lên đầy căm phẫn: "Ta muốn đào cái mả của tiện nhân ấy lên… dù chết, ta cũng không để ả ta chôn chung với gã đàn ông đó! Mau mang cuốc xẻng đến đây!"
Đinh Minh sợ hãi tái mặt, lập tức bò lên vài bước, bám chặt lấy chân chủ nhân:
"Nhị gia, Nhị gia, không thể đâu! Không thể đâu! Nhị phu nhân vừa mới hạ táng, tam tiểu thư đã quay về rồi, nàng... nàng..."
"Con súc sinh đó làm gì?"
"Nàng dẫn người đến phủ Thuận Thiên đến, nói là muốn cáo trạng Nhị gia đã ép chết chính thê!"
"Cái gì?" Tạ nhị gia choáng váng lảo đảo, ngất xỉu ngay lập tức.
"Nhị gia!"
Đinh Minh vội vàng ôm lấy ông ta, bóp mạnh nhân trung, khiến Tạ nhị gia tỉnh lại, vừa thở chưa xong đã nghe bên ngoài có tiếng Tạ quản gia hét toáng lên.
"Nhị gia, Nhị gia, không xong rồi, phủ Thuận Thiên đến bắt người rồi!"
"Đồ súc sinh... súc sinh... Nó... Nó làm đến mức này thật sao? Ta... ta phải giết nó! Giết nó!"
...
Miệng thì hét "giết nó", nhưng khi đến phủ Thuận Thiên, Tạ nhị gia lập tức mềm nhũn như sâu.
Dưới tấm biển "Minh Kính Cao Huyền" treo lơ lửng, phủ doãn Đường Tiến ngồi nghiêm nghị; dưới bậc, Tạ Ngọc Uyên đang quỳ trong bộ tang phục.
Vừa trông thấy con gái, Tạ nhị gia từ sâu lại hóa thành sói. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Tạ Ngọc Uyên đã sớm bị ông ta giết đến cả ngàn lần rồi.
Tạ lão phu nhân đến sau, được Thiệu di nương dìu đỡ, vừa thấy Tạ Ngọc Uyên đã định lao tới tát một cái, nhưng Tạ Tam gia lập tức bước lên cản lại.
Thấy là con trai thứ, bà ta bèn nghiến răng chửi rủa: "Ta bảo sao trên đời lại có chuyện con gái kiện cha mình, hóa ra là do đứa con hoang này xúi giục! Hôm nay ta phải thay trời hành đạo, đánh chết đồ khốn kiếp nhà ngươi!"
"Ngừng lại!"
Đường Tiến đập mạnh bàn, lớn tiếng: "Đây là công đường, ngươi còn dám đánh giết ư, các người tưởng ta là người chết à?"
Tạ lão phu nhân dù gan lớn cũng không dám cãi với quan lớn, chỉ lườm Tạ Dịch Vi một cái sắc lẻm.
Đường Tiến trấn áp mọi người, cúi đầu nhìn nữ tử đang quỳ dưới đất, nghiêm giọng hỏi: "Tạ Ngọc Uyên, ngươi muốn cáo trạng ai, có phải là cha ngươi, Tạ Diệc Đạt không?"
Vẻ mặt Tạ Ngọc Uyên lúc này điềm tĩnh đến lạ.
Nàng nhìn thẳng Tạ Diệc Đạt, gật đầu: "Thưa quan gia, đúng vậy."