Cao Ngọc Uyên thu tay lại, điềm tĩnh nói: "Giờ ta sẽ châm cứu trên đầu ngươi, nhất là quanh vùng mắt. Khi kim châm vào, sẽ không quá đau, nhưng một khắc sau, sẽ đau dữ dội, có điều nó sẽ tốt cho mắt ngươi. Kết hợp với thuốc ta cho, thị lực ngươi sẽ không suy giảm quá nhanh, thậm chí có thể cải thiện."
Lý Cẩm Dạ ngẩng đầu lên, lần này hắn nhìn rõ, trên khuôn mặt nàng chẳng có biểu hiện gì, nhưng trong mắt nàng lại bừng lên ngọn lửa, từng tia sáng nhỏ lấp lánh.
"Từ giờ trở đi, cơ thể ngươi là do ta quản, ngoan ngoãn nghe lời, nếu không..: "
... Không nghe được phần tiếp theo, nhưng khi cảm giác đau dần trở nên dữ dội, hắn mới thấm thía thế nào là "đau dữ dội".
Đâu chỉ là đau dữ dội, mà đau muốn chết.
Cả đầu như bị búa bổ đôi, huyệt thái dương gần mắt giật liên hồi, tưởng chừng muốn nổ tung.
Thanh Sơn thấy lưng thiếu gia đẫm mồ hôi lạnh, nghiến chặt răng, nhìn một lúc, không nhịn được chạy đến phòng Trương Hư Hoài, lôi người từ ổ chăn ấm áp ra.
Mỗi tháng Trương Hư Hoài ở tại nhà mình nửa tháng, nửa tháng ở phủ An Vương để giúp Lý Cẩm Dạ điều dưỡng cơ thể.
Nghe nói Lý Cẩm Dạ chịu không nổi, hắn giật mình đến nỗi mang giày trái, loạng choạng chạy đến.
Đến nơi thì thấy Lý Cẩm Dạ ngồi xếp bằng trên giường vận khí.
Hắn quay sang cho Thanh Sơn một cái bạt tai, mắng: "Tiểu tử, hù ai thế hả?"
Thanh Sơn bị đánh, chợt nhất thời ngớ ra, vừa rồi rõ ràng đau đến không chịu nổi mà.
"Đừng đánh hắn, ta vừa hồi sức lại thôi." Lý Cẩm Dạ nói yếu ớt, cả người như vừa trải qua một cơn bệnh nặng.
Lúc này Trương Hư Hoài mới thấy điều bất thường, tiến lên bắt mạch, thấy không có khác biệt, rồi ngửi mùi thuốc bên cạnh, mặt lập tức biến sắc.
"Thuốc Tam phần tam, ai kê cho ngươi?"
"Là Cao tiểu thư." Thanh Sơn vội mách: "Gia cũng vì bị nàng ấy châm cứu nên mới đau đến thế."
Trương Hư Hoài sốt ruột đến nhảy dựng lên: "Con bé này điên rồi sao, thuốc Tam phần tam là thuốc độc, còn là kịch độc. Nó đâu, có ở Cao phủ không, để ta tìm nó."
"Đừng đi!"
Lý Cẩm Dạ nhìn ánh sáng lờ mờ, đôi mắt chưa hoàn toàn tập trung, mọi thứ trước mặt đều mơ hồ: "Dù sao thì cũng sớm muộn gì cũng mù, cứ để nàng lo liệu đi, nàng cũng chỉ muốn tốt cho ta thôi."
Trương Hư Hoài suýt nữa cho hắn một cái tát: "... Này, Lý Cẩm Dạ, ngươi bị độc làm cho ngu rồi à? Đó là Tam phần tam đấy..."
"Nàng nói lấy độc trị độc!"
Lấy độc trị độc? Cách này nghe sao mà quái dị thế? Trong đầu Trương Hư Hoài chỉ còn tiếng ong ong.
Trán Lý Cẩm Dạ ướt đẫm mồ hôi, giọng khô khốc, yếu ớt: "Thanh Sơn, chuẩn bị nước, ta muốn tắm. Hư Hoài, ngươi giúp ta xoa bóp các huyệt, đầu ta lại đau như búa bổ rồi."
Trương Hư Hoài lập tức thấy căng thẳng như gặp kẻ thù, mười đầu ngón tay bấm vào huyệt ở trán hắn.
Lý Cẩm Dạ thở ra một hơi dài, lẩm bẩm như nói mê: "... Nàng nhờ ta chuyển lời cho ngươi."
"Lời nó nhờ chắc chẳng tốt lành gì, ta không muốn nghe!"
"Có tốt hay không, nghe rồi hẵng nói."
Một lúc sau, từ một căn phòng trong phủ An Vương vang lên tiếng thét giận dữ: "Lý Cẩm Dạ, ta là viện trưởng Thái Y Viện, ngươi bảo ta đi làm lang trung trấn tiệm, không đời nào!"
*
"Tiểu thư nên đi ngủ đi, đã canh tư rồi!"
A Bảo trực đêm thấy tiểu thư từ chùa về, giờ giấc nghỉ ngơi lại trễ thêm: "Cuốn y thư này để mai đọc, kẻo hại mắt."
"Ngươi đi ngủ trước đi, ta muốn nghiền ngẫm thêm một chút." Cao Ngọc Uyên xua tay, khó chịu vì bị nàng ấy làm phiền.