Cao Ngọc Uyên đáp: "Đợi chút, ta sẽ bảo người lấy ngân châm."
"Được!"
Khi ngân châm mang đến, nàng thắp sáng các ngọn nến, lấy kim hơ qua lửa rồi châm vào các huyệt đạo trên đầu Lý Cẩm Dạ.
"Có đau không?" Cao Ngọc Uyên hỏi với vẻ tự nhiên.
Lý Cẩm Dạ mở mắt nhìn nàng một cái: "Không đau."
Cao Ngọc Uyên mỉm cười, không nói gì.
Trương Hư Hoài đứng cạnh nhìn chằm chằm, lòng thầm kinh ngạc. Vị trí huyệt vẫn như trước, nhưng thứ tự và lực châm lại khác biệt. Chỉ trong vài tháng mà y thuật của nàng tiến bộ đến mức này sao?
Ba người yên lặng, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng.
*
Cuối năm bận rộn.
Lý Cẩm Dạ châm cứu xong cũng không nán lại lâu, mà vội vàng rời đi.
Nồi lẩu vẫn sôi sùng sục, nhưng rượu đã nguội, Cao Ngọc Uyên bèn bảo người dọn dẹp, rồi quay về phòng.
Tạ Dịch Vi theo sát sau.
"Tam thúc còn việc gì chăng?"
"Ta..." Tạ Dịch Vi ngượng ngùng gãi mũi: "Chuyện của Trần Thanh Diễm, con đừng để bụng. Dù sao cũng là người cùng nha môn, ngày ngày gặp mặt, ta đành phải giữ chút thể diện cho hắn."
Thì ra là chuyện này!
Cao Ngọc Uyên mỉm cười: "Con đã nói rõ ràng với hắn từ lâu rồi."
"Tốt, vậy là được rồi!"
Nói rồi, Cao Ngọc Uyên trở về phòng, gọi La ma ma đến.
Cuối năm đến gần, mọi thứ trong ngoài đều phải sắm sửa mới mẻ, đây là lần đầu tiên Cao phủ đón năm mới, mọi thứ cần phải chuẩn bị chỉn chu, tươm tất.
La ma ma là người quen việc này, tính toán từng việc đâu vào đấy, không bỏ sót điều gì.
"Tam gia và Hàn gia cần may thêm mấy bộ áo mới, quần áo của các gia nhân thì phải làm kỹ càng hơn, vải cũng phải chọn loại tốt."
"Trương thái y là sư phụ của tiểu thư, lễ vật cho ông ấy cũng không thể thiếu; quà tết của Trần phủ đã chuẩn bị xong, chọn ngày tốt rồi đưa qua; Tô thế tử giúp chúng ta vài lần, cũng nên gửi một phần quà cảm ơn; còn phủ An Vương thì xa quá, không cần phải cố…"
"Ma ma, phần bên đại phòng cũng chuẩn bị một chút."
La ma ma ngạc nhiên: "Tiểu thư?"
"Không cần quá quý giá, đơn giản thôi là được."
"Thế còn phần của lão gia và phu nhân?"
"Họ thì không cần."
La ma ma liếc nhìn tiểu thư, đáp: "Vâng."
"Tiện thể nhờ A Bảo và mấy người nữa giúp ta may vài bộ trường bào nam, đủ cả bốn mùa."
La ma ma sửng sốt: "Tiểu thư thực sự muốn…"
"Chẳng lẽ lại đùa sao?" Cao Ngọc Uyên cười nhạt: "Ma ma cứ đi làm việc đi."
La ma ma biết tiểu thư nhà mình là người có ý chí, nên không can ngăn nữa, chỉ lặng lẽ thở dài, nghĩ bụng: Một cô gái mà cứ ra ngoài nhiều như vậy, sau này liệu có ai dám lấy chứ?
*
Ngày mười lăm tháng Chạp, một chiếc thuyền lớn từ phía Nam cập bến ở bến Thông Châu, hóa ra là quà tết Giang Đình gửi đến cho tiểu thư.
Quà gồm gà, vịt, cá, rượu, trà, dầu, xì dầu, đủ các loại thực phẩm, mứt, và cả một thuyền thuốc quý.