Mồ hôi đã ra hết, kim ngân được rút ra.
Lý Cẩm Dạ khoác áo sạch, lúc này mới mở mắt nhìn Cao Ngọc Uyên, lông mày nhíu chặt.
"Sao vậy, mắt lại không nhìn rõ nữa à?"
Lý Cẩm Dạ tránh ánh mắt nàng, lạnh nhạt nói: "Ngươi xem cái bộ dạng của ngươi kìa.”
"Bộ dạng gì chứ?"
Cao Ngọc Uyên cúi đầu nhìn mình, lúc này mới nhận ra hôm nay khi ra ngoài, nàng mặc đồ của nam nhân, tóc cũng buộc lên, phối với giọng nói mềm mại, có chút gì đó không hợp.
"Ta thấy trông cũng ổn, đâu có kém vương gia là bao."
Lý Cẩm Dạ bất lực lắc đầu, ánh mắt lướt qua nàng, nhìn về phía Thanh Sơn: "Đi mời bọn họ vào!"
"Không được, ngươi quá yếu, phải nghỉ ngơi."
"A Uyên?" Lý Cẩm Dạ gọi.
Tiếng gọi này khiến Cao Ngọc Uyên im lặng, nhưng nàng cũng không bước đi, chỉ cứng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt của thiếu nữ mang theo sự cố chấp, Lý Cẩm Dạ trầm ngâm một lúc lâu, chỉ tay ra phía sau.
Cao Ngọc Uyên mím môi, lập tức bước đến phía sau hắn, cúi đầu làm bộ như kẻ hầu, cuối cùng không quên dặn Thanh Sơn: "Mau mang thuốc đến."
Thanh Sơn dụi mắt, thầm nghĩ không biết mình có nhìn lầm không, lát nữa toàn là mưu sĩ bước vào bàn việc cơ mật, vậy mà vương gia lại để nàng ở lại!
Mấy vị mưu sĩ bước vào, thấy vương gia mặt mày tái nhợt, ngồi xếp bằng trên giường, bên cạnh là một người hầu trông lạ mặt, người hầu này mắt mày thanh tú, da dẻ trắng nõn, đoán ngay đó chính là Cao cô nương nổi tiếng trị bệnh.
Ba người nhìn nhau, đều tránh ánh mắt nàng.
Lý Cẩm Dạ vẫy tay, ra hiệu họ ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, Cao Minh đã hỏi: "Vương gia, hôm qua ngài ra ngoài gấp như vậy, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?"
Lý Cẩm Dạ liếc nhìn Thanh Sơn, Thanh Sơn hiểu ý, bèn thuật lại mọi chuyện.
Cao Ngọc Uyên cúi đầu, vừa nghe vừa suy nghĩ, lông mày nhíu lại.
Hóa ra, tối qua Tô Trường Sam đang trực, dẫn người tuần tra, loáng thoáng nghe có người kêu cứu, chạy đến xem thì thấy vài tên ác nhân đang ép một cô nương lên xe ngựa.
Tô Trường Sam thân là tổng quản ngũ thành binh mã, sao có thể để chuyện như vậy xảy ra trước mắt mình, bèn tiến tới hỏi tội.
Hỏi ra mới biết kẻ bắt người là con trai duy nhất của Vĩnh Nghị Hầu - Giang Nguyên Hanh. Tên này từ nhỏ đã chẳng phải người tốt, vừa thấy người đến xen vào chuyện của mình là Tô Trường Sam, thì nổi đóa ngay.
Hắn và Tô Trường Sam vốn là kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ, vài lời qua lại, rồi lập tức sai người ra tay.
Tô Trường Sam mặc quan phục, sao có thể để hắn làm càn, thế là đánh gãy chân Giang Nguyên Hanh rồi tống vào đại lao.
Giang Nguyên Hanh là bảo bối mà Vĩnh Nghị Hầu có được khi bốn mươi tuổi, cưng chiều không biết trời đất, muốn sao là có sao.
Con trai gặp chuyện, Vĩnh Nghị Hầu làm sao ngồi yên được, vừa mang bạc đến nhà ngục lo lót, vừa đi cầu cứu Lục gia.