Ngày Đoan Ngọ, nắng nóng gay gắt, tưởng chừng muốn thiêu cháy cả người.
Ngoài Ôn Tương, Cao Ngọc Uyên còn mang theo mấy nha hoàn lớn, còn A Bảo và Thanh Nhi, những kẻ đã quen biết sự đời năm ngoái, ở lại phủ trông cửa.
Hai chiếc xe ngựa xuất phát từ Cao phủ, suốt đường nghe tiếng nha hoàn ríu rít ở xe sau, rất náo nhiệt.
Cao Ngọc Uyên đi cùng tam thúc trên xe, hai chú cháu ngồi yên lặng, mỗi người cầm một quyển sách.
Tạ Dịch Vi nhìn lâu đến mỏi mắt, đặt sách xuống ngước lên nhìn cháu gái.
Mấy ngày nay không biết là do ảo giác hay không, ông luôn thấy đứa nhỏ này cười không thật tâm, như có tâm sự gì đó, ăn cũng ít, cằm còn nhọn đi.
"Tam thúc nhìn con làm gì?"
Tạ Dịch Vi bị bắt thóp, gãi đầu cười ngượng: "Có phải trong tiệm gặp khó khăn gì không?"
Cao Ngọc Uyên giật mình, dù nàng cố tỏ ra như không có gì, vẫn bị tam thúc nhìn ra được !
Mấy ngày qua, chính nàng cũng không biết mình đã vượt qua thế nào.
Ban ngày thì tự ép mình bận rộn đến quay cuồng, đêm đến nhắm mắt lại là hình ảnh của hắn cứ hiện ra, hắn trông ra sao, mặc đồ thế nào, nụ cười thoáng qua hay đậm sâu…
Người càng sợ gì, lại càng muốn tránh nó.
Mấy hôm nay, nàng không thể nghe được cái tên An Vương, không thể nghe tên Lý Cẩm Dạ, thậm chí đến cả cái tên Chu tiểu thư cũng không muốn nghe.
Thì ra, nàng cũng chỉ là kẻ phàm tục trong chốn bụi trần, nói buông bỏ, xem nhẹ, thực ra chỉ là khoác lác ngoài miệng. Sự đau đớn đến xé lòng ấy, như một cái gai c*m v** họng, nuốt không trôi mà nhả cũng chẳng ra.
Hóa ra, thích một người không chỉ là đi cùng hắn một đoạn đường, nàng muốn nhiều hơn, muốn nhìn thấy hắn, muốn sưởi ấm đôi tay hắn, muốn chữa bệnh cho hắn, muốn trò chuyện cùng hắn… còn muốn cùng hắn đi mãi.
Dù thần Phật từ bi, nhưng họ chưa từng cứu độ con người khỏi tình cảm, vì cảm tình là thứ vô phương giải, vô phương cứu.
Nàng làm sao có thể vượt qua đây?
Cao Ngọc Uyên lặng lẽ cúi đầu, hồi lâu mới nói: "Có vài chứng bệnh nan giải cứ luẩn quẩn trong đầu, nghĩ mãi mà chưa thông suốt."
Hóa ra là vậy!
Tạ Dịch Vi nhẹ lòng, mỉm cười nói: "A Uyên, năm nay Tô thế tử tìm cho chúng ta một chỗ rất tốt, nghe nói yên tĩnh lắm."
"Thúc có cảm ơn người ta chưa?"
"Có chứ, hôm qua còn mời hắn uống một bữa. Hắn bảo gần đây trong phủ toàn là mai mối, phiền không chịu nổi."
Cao Ngọc Uyên bật cười: "Thúc đáp lại thế nào?"
"Ta bảo tuổi đến rồi thì nên tìm một cô nương tốt mà lập gia thất, thành gia lập nghiệp, nối dõi tông đường mới là việc chính đáng của nam nhi."
"Câu này tam thúc nên nói với chính mình thì hơn."
Tạ Dịch Vi nghẹn lời, nghĩ thầm sao tự dưng câu chuyện lại chuyển sang chính mình, vội xua tay: "Ta còn nhỏ, không vội, không vội!"
Cao Ngọc Uyên thầm nghĩ: “Tam thúc lúc nào chẳng mười tám!”
Xe ngựa vừa đến gần sông Khúc, bên ngoài đã náo nhiệt không ngớt, Cao Ngọc Uyên nghe tiếng vui vẻ ngoài kia, thầm thở dài.
Năm tháng qua đi, hoa vẫn như cũ, chỉ có con người là thay đổi.
Thêm một năm nữa lại đến rồi!
Xuống xe ngựa, cả nhóm được Tạ Dịch Vi dẫn vào một đình nghỉ.
Lần này, đình rất rộng, trong đình có một chiếc bàn bát tiên, trà bánh, trái cây đủ đầy, bên cạnh còn bày sẵn hai chiếc ghế nằm.
Như Dung, Cúc Sinh, Thu Phân lần đầu tiên được tham dự cảnh tượng náo nhiệt như vậy, mắt không biết nhìn vào đâu.
Ôn Tương lại im lặng khác thường, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Vệ Ôn lặng lẽ theo sát tiểu thư, chẳng khác nào cái bóng của nàng.
Cao Ngọc Uyên nhìn khung cảnh nhộn nhịp bên sông Khúc, bảo Thẩm Dung dời ghế nằm ra dưới tán cây, ngả người xuống, lấy khăn phủ lên mặt, chẳng muốn nghĩ gì cả.
Vì nghĩ cũng vô ích.
...