Cao Ngọc Uyên bối rối, lòng rối như tơ vò.
Bảo Càn Đế thấy trên mặt nàng hiện rõ vẻ đau khổ, bèn nghĩ mình đã rất nhân từ mà lùi lại nửa bước rồi: “Không cần vội, cứ suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời trẫm. Dẫu sao đây cũng là việc cả đời của một cô nương.”
Cổ họng nàng nghẹn lại, không lên không xuống.
Lùi một bước thì thênh thang, nhưng tiến lên lại là vực sâu. Con đường nào cũng hiện rõ đáp án trước mắt.
Nhưng…
Nhưng…
Nín thở, thần trí nàng tựa như lơ lửng giữa không trung, hình ảnh Lý Cẩm Dạ mờ dần trong tâm trí. Đúng lúc ấy, một người phụ nữ từ từ hiện ra trước mặt nàng.
Người ấy vận áo trắng, thân hình như hòa vào trời đất. Khuôn mặt lờ mờ sau làn sương, cách nàng một lớp mây mù xa xăm. Từ trong lớp sương ấy, ánh mắt người phụ nữ xuyên qua hai mươi năm, đáp lên người thiếu nữ chưa từng gặp mặt. Ánh mắt bà dịu dàng, khe khẽ thở dài.
“A Uyên, dù có làm nha hoàn cũng đừng làm thiếp!”
Cao Ngọc Uyên chợt ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn hoàng đế, rồi buột miệng nói: “Hoàng thượng, thần nguyện làm một thị nữ bên cạnh An vương, chứ không làm thiếp của ngài ấy!”
Bảo Càn Đế thoáng ngạc nhiên: “Ngươi nói gì, trẫm chưa nghe rõ?”
Lời đã nói ra, còn gì mà phải do dự, nàng bình tĩnh đáp: “Hoàng thượng, thần nguyện làm thị nữ bên cạnh An vương, chứ không làm thiếp.”
Làm thiếp, cả đời chỉ có thể ngước nhìn hắn; làm thê tử, có thể đường hoàng đối diện với hắn.
Nàng không muốn trở thành người như Thiệu thị, mỗi đêm tỉnh giấc, chạm vào nửa giường lạnh lẽo, lòng ngập nỗi hận không thể nguôi, bị lòng ghen tuông làm mờ đi lý trí.
“Ngươi thật to gan!”
Bảo Càn Đế giận đến run tay, quét mạnh văn phòng tứ bảo trên bàn, rồi chộp lấy một nghiên mực ném thẳng về phía nàng.
Một tiếng “choang” vang lên, mực chưa khô bắn tung tóe, phủ kín áo quần nàng.
Cao Ngọc Uyên lại chẳng chút sợ hãi, điềm nhiên đáp: “Xin hoàng thượng ban chết cho thần.”
Nói xong, nàng từ từ phủ phục xuống đất, biểu hiện lòng kiên quyết.
Bàn tay của Bảo Càn Đế siết chặt lấy mép bàn khắc chín con rồng uốn lượn, gân xanh nổi đầy.
Thế mà lại giống y hệt!
Nhiều năm về trước, người phụ nữ rực rỡ như hoa kia cũng từng nói với ông câu nói y hệt.
Nàng nói: “Vương gia, ta không làm thiếp thất. Nếu chàng nhất quyết giữ ta lại, vậy hãy để ta làm một thị nữ bên cạnh chàng đi. Làm thiếp, thì ta đã không còn là ta nữa rồi!”
Thị nữ?
Vương phủ của ông rộng lớn bao nhiêu, có bao nhiêu thị nữ đếm không xuể, ông cần thêm thị nữ làm gì?
Ông muốn con người của nàng!
Lại càng muốn trái tim của nàng!
Ông là người được hoàng tổ phụ đích thân chỉ định là Hoàng đế tương lai, là thiên tử, thiên tử thì chiếm trọn ba sơn sáu thủy, vạn dặm giang sơn này, chiếm hữu cả vạn dân trên đất nước này. Những kẻ ấy, chỉ mong có cơ hội được diện thánh, sẵn sàng vứt bỏ cả tổ tông.
Tại sao, tại sao chỉ có nàng là không muốn?
Nàng dựa vào đâu mà dám từ chối?
Ngay khi Cao Ngọc Uyên nói ra câu kia, Lý Công công đã cảm thấy không ổn. Đến lúc nghiên mực bị đập xuống, ông không nhịn nổi nữa, vội chạy đến bên Hoàng đế.
“Hoàng thượng, Hoàng thượng, người tỉnh táo lại đi, tỉnh lại đi mà!”
Bảo Càn Đế run lên bần bật, cúi đầu nhìn đống đổ nát dưới chân, khóe mắt giật vài cái, khuôn mặt thoáng lộ ra một nụ cười cay nghiệt đầy độc địa.
Ông hất tay Lý Công công ra, từ trên cao nhìn xuống Cao Ngọc Uyên đang quỳ dưới đất, lạnh lùng nói:
“Ngươi đã không muốn làm thiếp, vậy thì trẫm sẽ toại nguyện cho ngươi. Người đâu!”
“Hoàng thượng?”
“Tuyên thánh chỉ của trẫm: Cao huyện chủ, gả hòa thân sang Hung Nô!”
Cao Ngọc Uyên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to trân trối nhìn lão hoàng đế trước mặt, sắc đỏ dâng trào trong đôi mắt, nước mắt đột nhiên tuôn rơi không hề báo trước.