"Nàng?"
Tô Trường Sam nhếch môi, lộ rõ vẻ không muốn nhắc đến: “Nàng ta vẫn khỏe lắm, ăn uống bình thường. Nghe đâu hôm nay còn đi Quỷ Y Đường khám bệnh, cứ như không có chuyện gì xảy ra. À, còn sai người gửi cho ngươi vài thang thuốc mới bốc nữa đấy."
Lý Cẩm Dạ rung mi.
"Nghĩ lại, cũng nhờ nàng khuấy đảo, mọi chuyện mới rút ngắn hơn rất nhiều. Nếu không thì phải bao lâu nữa ngươi mới diệt được Lý Cẩm An đây?"
Tô Trường Sam liếc xéo Lý Cẩm Dạ: "Ngươi một lòng vì nàng, chắc nàng lại càng hết lòng vì ngươi rồi. Lý Cẩm Dạ, ngươi nhất định sẽ phụ lòng nàng thôi."
Lý Cẩm Dạ mở mắt, dù lòng đầy sóng gió nhưng chẳng nói một lời.
...
Lòng người là gì?
Lòng người là vào lúc cấp bách nhất, có người đưa cho ngươi một tách trà ấm, một bàn tay dịu dàng, hay một câu nói chân thành.
Cả ngày hôm nay, Cao Ngọc Uyên chữa cho mười bệnh nhân. Trước khi rời đi, mỗi người đều nói một câu giống nhau: "Y thuật của ngươi giỏi thế này, chắc hoàng thượng không đành lòng bắt cô đi hòa thân đâu, đừng lo nhé!"
Nghe qua thì buồn cười thật. Hoàng thượng sẽ lo lắng cho sự sống chết của nàng ư? Đúng là chuyện cười!
Nhưng nghe nhiều, câu "đừng lo nhé" từ tận đáy lòng của mười người ấy lại khiến nàng cảm động.
Cao Ngọc Uyên chợt nhận ra, so với những kẻ quyền cao chức trọng, những người lương thiện nhất trên đời này, chỉ e chính là những người dân bình thường này.
Chiều tối, khi cửa tiệm đóng, Cao Ngọc Uyên không vội về mà ở lại ăn tối cùng Ôn gia.
Chu Thị là người khéo léo, biết tiểu thư ở lại ăn cơm nên tự mình vào bếp, sai con gái Ôn Tương ra phố mua một con gà quay, một cân thịt bò. Đồ ăn được bày lên trông rất chỉnh tề, mùi thơm nức mũi.
Ăn vài miếng, Cao Ngọc Uyên bèn nói: "Ôn lang trung, ta có chuyện muốn bàn với ông."
Ôn lang trung nhấp ngụm rượu, đáp: "Tiểu thư cứ nói."
"Ta dự định đi Nam Cương một chuyến."
Cạch!
Đôi đũa trên tay Ôn lang trung rơi xuống: “Tiểu... tiểu thư, không đùa đấy chứ?"
Cao Ngọc Uyên hít sâu một hơi: “Ông thấy ta giống người nói đùa sao?"
...
Ăn xong bữa cơm, khi Cao Ngọc Uyên trở về phủ, trời đã tối đen.
La ma ma lại đứng trước cửa chính đợi, đầu ngó nghiêng nhìn ra ngoài khiến lòng Cao Ngọc Uyên không khỏi run lên.
Hai chủ tớ vừa về đến viện, La ma ma đã lập tức mang thuốc đến: "Tiểu thư, đến giờ uống thuốc rồi."
Tối đó, Cao Ngọc Uyên bị sốt cao sau khi dầm mưa, may mà La ma ma đã chuẩn bị sẵn. Uống bát thuốc, đắp chăn kín, đổ mồ hôi cả đêm, hôm sau nàng đã khỏi sốt. Dù vậy, bà vẫn lo lắng, sai Thanh Nhi sắc thêm thuốc để uống mấy ngày nữa.
"Tiệm thuốc có Ôn lang trung lo, tiểu thư cần gì phải đi. Bệnh còn chưa khỏi hẳn, cứ chạy tới chạy lui, vất vả lắm cũng chỉ kiếm được vài đồng bạc, thật không đáng."
Cao Ngọc Uyên bị mắng không cãi được, chỉ mìm cười uống thuốc, làm La ma ma cũng ngại không dám cằn nhằn thêm.
Sau khi súc miệng, tắm rửa, hong tóc xong, Cao Ngọc Uyên không cười nói vui vẻ như thường lệ với các nha hoàn, mà viện cớ mệt rồi đuổi tất cả ra ngoài.
Khi mọi người rời đi, nàng lấy từ trong ngực ra tấm bản đồ Nam Cương mà mình vất vả lừa gạt được từ Ôn lang trung, đặt dưới đèn nhìn kỹ.
Cái gọi là bản đồ Nam Cương, thực chất là do Ôn lang trung vẽ tay, dựa vào một nửa là ký ức nơi ông từng đến, một nửa là nghe ngóng được.