Căn phòng lặng ngắt như tờ.
Bảo Càn Đế chậm rãi xoay chuôi dao găm trong tay. Những hoa văn khắc trên đó, hắn từng nhìn thấy. Công chúa Bồ Loại năm nào cũng sở hữu một cây dao găm tương tự, sau này tặng lại cho Cao Quý phi.
Nhưng… người con gái ấy tên gì nhỉ?
Hắn cố lục lại ký ức, nhưng không sao nhớ nổi.
Hậu cung của hắn, nữ nhân nhiều không kể xiết. Một công chúa ngoại tộc, cho dù đẹp như thiên tiên, cũng chỉ là cái bóng vụt qua trong thế giới của hắn.
Hôm nay, câu nói của Thập Lục lại khiến hắn khắc cốt ghi tâm: “Ta sinh ra đã là một sai lầm.”
Việc đưa cô nương đó đến ở tại cung Vĩnh Hòa, thực chất chỉ là một chiêu trò nhằm khiêu khích Cao Quý phi.
Một bức tường cách biệt, hắn chỉ cần dùng chút sức, nàng ta đã kêu la thống thiết. Khi ấy, hắn thầm nghĩ: Cao Quý phi bên kia bức tường liệu sẽ cảm thấy thế nào?
Đau nhói đến tận tâm can? Hay là hối hận không thôi?
*
“Hoàng thượng?”
Bảo Càn Đế giương mắt lạnh lùng: “Chuyện gì?”
Lý công công mặt mày trắng bệch, cúi đầu thưa: “Tin ngoài cung vừa truyền tới, An Thân Vương phi đang làm loạn trước phủ Phúc Vương.”
“Càn rỡ!” Bảo Càn Đế giận dữ.
Lý công công nhỏ giọng, nhẫn nhịn nói tiếp: “Nàng còn trói cả Lục trắc phi và nha hoàn của nàng ta, nói rằng hai người này ăn cây táo, rào cây sung, lớn tiếng gọi Phúc Vương ra đối chất. Hơn nữa… nàng còn nói…”
“Nói cái gì?”
“Nói rằng xin hoàng thượng ban cho nàng và Vương gia một chén rượu độc. Nàng nói, không thể tiếp tục sống thế này được nữa.”
“Ả nữ nhân chanh chua này!” Bảo Càn Đế đập mạnh tay xuống long án, hét lớn: “Sao Cao gia lại sinh ra một kẻ bạo ngược như vậy chứ?”
Lý công công cúi đầu, không dám thốt thêm lời nào.
Không khí trong ngự thư phòng trở nên ngột ngạt. Bảo Càn Đế im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi: “Chuyện ăn cây táo, rào cây sung, có thật không?”
“Chuyện này…” Lý công công lắp bắp: “An Thân Vương phi nói vậy, nhưng thực hư thế nào, nô tài…”
“Còn không mau đi điều tra?”
“Dạ!”
“Khoan đã! Thái y viện gần đây có chẩn mạch cho lão Thập Thất không?”
“Bẩm hoàng thượng, tháng nào cũng có, thân thể hơi suy nhược, vẫn đang dùng thuốc.”
“Yếu bệnh sao? Được, truyền lời An Thân Vương phi hôm nay mắng chửi người ra cho lão Thập Thất nghe. Độc vui không bằng vui chung, biết đâu hắn nghe xong lại khỏi bệnh.”
Lý công công thoáng giật mình, sắc mặt biến đổi, nhưng vẫn cúi đầu đáp: “Dạ.”
“Truyền Tề Tiến vào.”
“Dạ!”
*
Tề Tiến cúi mình trước long án, thưa: “Hoàng thượng?”
Bảo Càn Đế giơ dao găm trong tay: “Ngươi nhận ra thứ này chứ?”
Tề Tiến ngước lên, chăm chú nhìn, rồi gật đầu: “Bẩm hoàng thượng, nhận ra. Thứ này từng được tìm thấy trong phòng của An Thân Vương phi, là di vật của tổ tiên Cao gia. Hoa văn trên chuôi dao là biểu tượng của người Bắc Địch Bồ Loại, giống hệt với hình xăm trên cánh tay bọn thích khách đã ám sát Bạch lão tướng quân.”
“Còn con dao này?”
Bảo Càn Đế chỉ vào một cây dao khác.
Tề Tiến quan sát kỹ, lắc đầu: “Tuy hình khắc giống nhau, nhưng thần chưa từng nhìn thấy.”
“Dao này là chiến lợi phẩm thu được sau trận chiến Lương Châu.”
Tề Tiến sững sờ, ánh mắt lướt qua hai chuôi dao, rồi lại chậm rãi cúi đầu, thì thầm: “Hoàng thượng, người Bồ Loại vẫn còn hậu nhân.”
Bảo Càn Đế ngước nhìn hắn: “Ngươi thấy chuyện ở thành Lương Châu thế nào?”
Tề Tiến thở dài: “Thần không dám chắc.”
“Nói rõ ra!”
“Bẩm hoàng thượng, nếu chỉ xét riêng trận Lương Châu, An Thân Vương quả thực đã lập công lớn.”