Tạ Ngọc Thanh lau nước mắt, giọng đầy uất ức: “Muội muội, để tỷ nói một lời đụng chạm lòng người, mẫu thân ta nếu thật sự muốn xử lý đứa bé trong bụng nàng ta, có vô số cách thần không biết quỷ không hay, nào cần phải ra tay vào thức ăn. Điều này rõ ràng là oan cho mẫu thân ta!”
Cao Ngọc Uyên liếc nhìn La ma ma, bà lập tức lên tiếng: “Ý của đại tiểu thư là…”
“Chắc chắn là Mẫn di nương kia vừa ăn cắp vừa la làng, tự biên tự diễn một màn kịch xuất sắc. Ngoài ả ra, trong đại phòng của Tạ gia còn ai vào đây nữa?”
Cao Ngọc Uyên hỏi lại, giọng bình tĩnh: “Nếu đã yên ổn, sao tự dưng phải dựng nên một màn kịch này?”
“Còn không rõ sao!” Tạ Ngọc Thanh nhếch môi cười nhạt: “Mẫu thân ta sống chết không chịu mở lời, ả ta chẳng thể đường đường chính chính mà qua mặt, vậy thì dù đứa bé có sinh ra cũng chỉ là một đứa con hoang.”
Cao Ngọc Uyên nhíu mày, giọng trầm xuống: “Tỷ nói vậy, có bằng chứng gì không?”
Tạ Ngọc Thanh khựng lại, nàng ngập ngừng, chẳng biết đáp sao. Chuyện này không cần chứng cứ, chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay.
Thấy nàng im lặng, Cao Ngọc Uyên lắc đầu, giọng pha chút bất lực: “Một là không có bằng chứng, hai, chuyện này đã công khai, vậy tỷ tìm đến ta là có tính toán gì?”
“Ta…”
Tạ Ngọc Thanh nghẹn lời, vội lấy khăn tay lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Muội muội, tỷ tỷ đây chẳng có ý gì khác, chỉ muốn muội nể tình xưa nghĩa cũ, giúp mẫu thân ta khám bệnh. Đại tẩu sắp đến ngày sinh, phụ thân thì để hết tâm tư lên ả nữ nhân đó. Ta là con gái đã xuất giá, không tiện nhúng tay vào chuyện trong nhà. Chỉ khi mẫu thân khỏe lại mới có thể lo liệu mọi việc trong phủ.”
Cao Ngọc Uyên trầm mặc hồi lâu, chẳng nói gì.
Mắt Tạ Ngọc Thanh đỏ hoe, khẩn thiết van nài: “Muội muội, coi như tỷ cầu xin muội.”
Nói xong, nàng đứng dậy, định quỳ xuống. La ma ma nhanh tay lẹ mắt, bước tới đỡ nàng lại: “Đại tiểu thư, ngàn vạn lần không được làm vậy. Xin để tiểu thư nhà ta suy nghĩ thêm. Thân phận của tiểu thư không tầm thường, không thể tùy tiện qua lại với người khác.”
“Lang trung ngoài kia không phải không mời được, chỉ là mẫu thân ta có khúc mắc trong lòng, ai nói cũng không nghe. Chỉ có lời muội, bà mới chịu tin. Vì vậy ta mới mặt dày cầu xin muội.”
“Thôi được!”
Cao Ngọc Uyên thở dài: “Tỷ về trước đi. Ngày mai ta sẽ qua, nhưng đi bằng cửa nhỏ, không được kinh động bất kỳ ai.”
Tạ Ngọc Thanh nghe vậy thì mừng rỡ, cảm tạ rối rít. Sau khi ngồi thêm chốc lát, nàng cáo từ ra về.
Khi bước ra cửa hông, vừa hay gặp Tạ Dịch Vi vừa đi chầu về. Hai người bất ngờ chạm mặt, đều sững sờ nhìn nhau.
Tạ Ngọc Thanh vội bước lên hành lễ. Tạ Dịch Vi hờ hững đáp lại một tiếng rồi rời đi, chẳng buồn nói thêm lời nào.
Tạ Dịch Vi đợi nàng đi xa, lập tức rảo bước đến viện của Cao Ngọc Uyên.
Cao Ngọc Uyên kể lại ý định của đại tỷ từ đầu đến cuối. Nghe xong, sắc mặt Tạ Dịch Vi tái mét, gằn giọng: “Phủ ấy loạn như vậy, con tốt nhất không nên đến. Hơn nữa, con nghĩ con khuyên là có ích sao?”
“Ý của tam thúc là…”
Tạ Dịch Vi hậm hực: “Ta không có ý gì cả, chỉ muốn nhắc con một câu: ‘Giàu ở núi sâu còn có người thân xa, nghèo giữa phố chợ chẳng ai ngó ngàng.’ Làm việc gì cũng nên cẩn trọng, đừng để bị người ta lợi dụng.”
Nghe lời tam thúc nói, Cao Ngọc Uyên chẳng những không giận mà lại còn mỉm cười, đôi mắt ánh lên sự vui vẻ.
Tam thúc là người chỉ biết đọc sách thánh hiền, không giỏi giao thiệp, càng không bận tâm đến âm mưu hay kế hoạch. Hắn là người ngay thẳng đến cực điểm. Nay lại biết thận trọng, biết suy tính trước sau, đó quả là một tín hiệu tốt.
*
Hôm sau.
Cao Ngọc Uyên được Giang Phong và Vệ Ôn hộ tống, lặng lẽ vào Tạ phủ qua cửa nhỏ.
Tạ Ngọc Thanh và phu quân, cùng với vợ chồng Tạ Thừa Quân, đã chờ sẵn ở cửa. Khi thấy nàng đến, họ cùng bước tới chào đón.