“Thâm tình như tỷ muội, Quý phi chăm sóc Công chúa vô cùng chu đáo. Nếu không có Quý phi, e là Công chúa chẳng thể thuận lợi mang thai rồi sinh nở.”
Vệ Quốc công thở dài, nói: “Lần này Cao Phác chỉ ở lại kinh thành hai ngày, đến ngày thứ ba sau khi rời đi thì Công chúa đột nhiên băng hà. Tin truyền về, ta và mẫu thân của Trường Sam đều sững sờ không nói nên lời.”
Sắc máu cuối cùng còn sót lại trên môi Lý Cẩm Dạ cũng tan biến, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Cao Ngọc Uyên vội vàng nắm lấy tay hắn, dùng khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi cho hắn.
Một mùi hương dược liệu thanh mát xộc vào mũi, tựa như dễ dàng gột rửa đi hết oán hận chất chứa trong lòng hắn.
“Hôm sau khi nghe được tin, mẫu thân của Trường Sam vì sợ Quý phi thương tâm quá độ nên đã đệ đơn xin vào cung thăm nàng, thế nhưng bị phủ Nội vụ từ chối. Việc này trước giờ chưa từng xảy ra. Từ đó về sau, người ngoài không ai còn được gặp Quý phi. Không lâu sau, Cao Quý phi cũng lâm bệnh mà mất.”
“Không lâu là bao lâu?” Cao Ngọc Uyên hỏi dồn.
“Chưa đầy ba tháng.”
“Là bệnh chết thật sao?”
“Nghe nói là vậy.”
Cao Ngọc Uyên giật mình. Hai chữ “nghe nói” quả thật đáng ngẫm.
Vệ Quốc công ngẩng đầu nhìn nàng, nói: “Tang sự được thu xếp vô cùng vội vã, ngay cả Cao Phác đang ở tận Diệp Nhĩ Khương cũng không triệu hồi về. Nhưng đêm trước khi nhập táng, Hoàng thượng đã truy phong nàng làm Huệ Hiền Hoàng Quý phi. Một chữ ‘Huệ’, một chữ ‘Hiền’, ngay cả Tiên hoàng hậu cũng chưa từng được dùng hai chữ này. Đó chính là đánh giá cao nhất của Hoàng thượng dành cho nàng.”
“Nhưng Cao gia sau đó lại…”
“Vận mệnh của Cao gia sau này, theo ta thấy, chắc chắn có liên quan đến Cao Quý phi.”
Vệ Quốc công thở dài một tiếng: “Trong cung từng có lời đồn, nói Cao Quý phi từng âm mưu hại con của Tiên hoàng hậu, mà Tiên hoàng hậu cũng trả thù, hãm hại con của Cao Quý phi. Hai người họ là tử địch không đội trời chung.”
Ba người trong thư phòng đều thầm giật mình.
Hậu cung tranh đấu, chẳng khác gì triều đình, đều là cuộc chiến một mất một còn. Mất con là nỗi đau tận xương tủy, không phải người chết thì không xong.
Cao Ngọc Uyên bình tĩnh suy ngẫm, hỏi: “Quốc công gia, giữa hai người họ từng có thù oán gì sao?”
“Quý phi và Tiên hoàng hậu đều theo bên Hoàng thượng từ khi còn trẻ. Tiên hoàng hậu là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm hơn một chút. Còn Quý phi vốn là tỳ nữ do Tiên đế ban cho, luôn ở bên hầu hạ Hoàng thượng. Theo lời mẫu thân Trường Sam kể lại, ban đầu Quý phi không được Hoàng thượng coi trọng, ngài chưa từng tỏ ra tử tế với nàng, mọi việc nặng nhọc, bẩn thỉu đều bắt nàng làm. Mãi về sau, tình hình mới khá lên, Hoàng thượng đi đâu cũng dẫn nàng theo.”
Vệ Quốc công lau mồ hôi trán, tiếp lời: “Trước kia còn có một việc phong lưu cũ. Năm ấy, Hoàng thượng mới xuất cung lập phủ, chưa cưới Diệp thị. Vào sinh nhật năm đó, Diệp thị và người trong tộc đến chúc thọ, thấy Cao thị, khi ấy vẫn là tỳ nữ, cùng Hoàng thượng ở sau một tấm màn, nổi giận đùng đùng, bắt Cao thị quỳ suốt hai ngày hai đêm. Có lời đồn, mối hận giữa hai người cũng từ đó mà khởi.”
“Quốc công gia, Quý phi là người như vậy sao?” Cao Ngọc Uyên hỏi.
Vệ Quốc công lắc đầu: “Ta cũng không rõ. Nhưng mẫu thân của Trường Sam nói không phải, còn khẳng định là do Hoàng thượng ép buộc. Ta nhớ lúc đó ta từng hỏi vì sao bà chắc chắn như thế, bà chỉ nói một câu mà ta nhớ mãi đến nay.”
“Quốc công phu nhân nói gì?”
“Bà ấy nói: ‘Tấm lòng của A Uyển, đã có nơi gửi gắm rồi.’”
Vệ Quốc công chợt khựng lại, ánh mắt lướt qua chút dịu dàng hiếm thấy: “Ta hỏi là ai, bà không nói thêm lời nào. Khi ấy ta nghĩ, ta và nàng còn nhiều thời gian, chẳng vội gì. Nào ngờ…”