Không còn cách nào khác, buổi triều sớm hôm ấy, các đại thần đành phải cắn răng trình tấu lên Hoàng đế, vừa khóc vừa kể lể khó khăn với ngài.
Hoàng đế nghe xong bèn đập tập tấu lên bàn, lạnh lùng nhìn đám quan đang phủ phục dưới điện, không nói một lời, phất tay áo bỏ đi.
Tiếng “bãi triều!” sắc bén của Lý công công vừa vang lên, bách quan mới lục tục lui ra. Chỉ có Lý Cẩm Hiên là mặt mày nặng trĩu, vẫn đứng yên không động đậy.
Tin đã đưa đi mấy hôm, sao trạm dịch vẫn không có chút động tĩnh nào? Không phải bọn người phương Bắc vốn tính nóng như lửa, động một chút là giết người, đụng chút là trả thù sao?
Không những trạm dịch yên ắng, ngay cả phủ Thân vương cũng sóng yên biển lặng. Ban đầu hắn còn tưởng bệnh của Lý Cẩm Dạ là do sự thật về cái chết của mẫu thân gây ra, còn âm thầm đắc ý nữa cơ. Giờ nhìn lại, hoàn toàn không phải vậy rồi!
…
Lúc này, một chiếc xe ngựa dừng lại bên cổng hông vương phủ.
Chưa đợi Giang Phong vén rèm xe, Ôn Tương đã nhanh nhẹn nhảy xuống, không thèm liếc mắt một cái, cứ thế đi thẳng vào.
Giang Phong nhíu mày lắc đầu, không hiểu Vương phi nghĩ gì mà lại muốn đón cô nương này về phủ ở vài hôm. Người này chính là một kẻ gan trời, chẳng sợ đất sợ trời, chỉ giỏi gây chuyện.
La ma ma đứng chờ ở cửa trong, thấy Ôn Tương đến thì cười niềm nở đón tiếp: “Ôn cô nương, mời vào, tiểu thư đã đợi cô từ sáng rồi.”
Ôn Tương mỉm cười đáp: “Phiền bà rồi.”
Hai người cùng đi vào trong, từ xa đã thấy Cao Ngọc Uyên đang đứng dưới tán cây.
Ôn Tương bước tới, chẳng buồn hành lễ, chỉ chu môi làu bàu: “Sức khỏe ngươi yếu ớt như vậy, đừng để trúng gió rồi lại đổ hết lên đầu ta.”
Cao Ngọc Uyên cười nhẹ: “Không đổ được đâu, đi nào, cùng ta dạo vườn sau một chút. La ma ma, bà đi xem viện của Ôn cô nương dọn dẹp xong chưa nhé.”
Ý rõ ràng là muốn đuổi người đi.
La ma ma trong lòng thắc mắc, tiểu thư có chuyện gì từ trước đến nay đều không giấu bà, sao hôm nay lại đột nhiên đẩy bà đi?
Đi được một đoạn, Cao Ngọc Uyên mới cất lời: “Mời ngươi đến đây ở mấy hôm, vốn là vì chuyện của Trương Thái Y…”
Ôn Tương nghe xong, không buồn ngẩng mắt, mỉa mai nói: “Hóa ra là để ta làm người ác. Ngươi cũng nghĩ ra được thật luôn!”
Cao Ngọc Uyên vẫn mỉm cười nhìn nàng: “Trừ ngươi ra, ta chẳng nghĩ được ai khác. Chúng ta từng cùng vào sinh ra tử, ngươi không thể từ chối.”
“Ngươi làm vương phi kiểu gì vậy? Chẳng có chút dáng vẻ của vương phi nào cả!” Ôn Tương thật sự không hiểu, Cao Ngọc Uyên làm việc táo bạo như vậy, mà Thân vương lại chẳng can thiệp gì?
“Ngươi chỉ cần nói làm hay không làm thôi!”
“Làm thì làm! Có gì sợ mà không làm, ăn chùa ở chùa còn có thể nịnh nọt được cả vương phi lẫn Thái Y, sao lại không làm!”
Cao Ngọc Uyên nắm tay nàng: “Ta biết ngay ngươi là người tốt mà.”
“Thôi ngay!” Ôn Tương hất tay ra, cố tình tỏ vẻ bực dọc: “Nếu vì chuyện này mà tiếng tăm ta bị hủy, gả không được, thì An Thân Vương phi phải chịu trách nhiệm cho ta đó.”
“Được!”
Cao Ngọc Uyên vẫy tay gọi nàng lại gần, hai người ghé đầu thì thầm bàn bạc một lúc.
Chuyện xong, Ôn Tương hỏi: “Nha đầu Vệ Ôn đâu? Bảo nó đến viện ta ở, bao ngày không gặp, ta nhớ nó rồi.”
“Nó à?” Cao Ngọc Uyên hơi nhức đầu: “Ở trạm dịch của công chúa Bồ Loại đó. Nó bảo muốn học thêm vài chiêu của công chúa, giờ đến ta nó cũng không nhận là chủ nữa rồi.”
“Ngươi cứ nên thấy may mắn đi. Nó học giỏi rồi, chẳng phải cũng vì ngươi sao.” Ôn Tương thở dài: “Không có nó, phủ này ta chẳng quen ai.”
“Ta bảo Giang Phong ở bên ngươi nhiều hơn.”
Sắc mặt Ôn Tương hơi thay đổi.
“Phải rồi, cứ lấy danh nghĩa Vệ Ôn đi!” Trong đầu Cao Ngọc Uyên chợt lóe lên một ý tưởng, không nhận ra sắc mặt Ôn Tương đã trầm xuống từ lúc nào.
…
Trạm dịch, cây xanh rợp bóng.
A Cổ Lệ ngồi trên ghế trúc, nhìn nha đầu năm xưa đang múa một bài đao pháp khá bài bản, trong lòng thấy hài lòng.