Cao Ngọc Uyên thở dài: “Nếu ta nói không có điều gì mong muốn, công chúa có tin không?”
Hoài Khánh nhìn Cao Ngọc Uyên từ trên xuống dưới, bình thản đáp: “Tất nhiên là không tin.”
Chưa đợi Cao Ngọc Uyên mở lời, nàng đã tự tiếp tục: “Có điều mong muốn vẫn tốt hơn, ít nhất để ta biết ngươi muốn gì.”
Muốn gì mới có thể đối đáp đúng ý; không mong muốn gì lại khiến người khác chẳng rõ đầu đuôi.
Cao Ngọc Uyên nói: “Phủ An Thân Vương và công chúa có hai mối liên hệ, đầu tiên là công chúa và Lý Cẩm Dạ là tỷ đệ, thứ hai, công chúa và Tô thế tử là thân thích.”
Công chúa Hoài Khánh chăm chú nhìn Cao Ngọc Uyên, không nói lời nào.
“Từ trước, vì chuyện của Chu cô nương mà giữa ta và công chúa nảy sinh khúc mắc, bởi công chúa gả cho Chu gia, tất nhiên phải đứng về phía Chu gia; nay người có đôi, kẻ có nơi, chẳng liên quan đến nhau nữa, khúc mắc này ta nghĩ cũng nên gỡ bỏ. Đây là điều mong muốn đầu tiên của ta.”
“Vậy còn điều thứ hai?”
“Điều thứ hai là vì Tô thế tử. Tô thế tử từ nhỏ đã kết giao thân thiết với Lý Cẩm Dạ, được lệnh cưới Chu cô nương, nhưng cô nương ấy trong lòng có thể có oán hận với ta và Lý Cẩm Dạ. Một bên là người đầu gối tay ấp, một bên là huynh đệ sống chết có nhau, chẳng phải để Tô thế tử ở giữa càng thêm khó xử hay sao?”
Cao Ngọc Uyên ngừng một lát, rồi tiếp: “Điều mong muốn thứ hai của ta là mong công chúa nếu có cơ hội, hãy khuyên nhủ Chu cô nương nhiều hơn, đừng tính toán với chúng ta. Chuyện cũ không thể quay lại, phu thê ân ái mới là quan trọng nhất.”
Khi nghe mong muốn đầu tiên của Cao Ngọc Uyên, Hoài Khánh còn giữ được tâm trạng bình tĩnh; nhưng đến khi nghe đến điều thứ hai, lòng nàng không còn yên tĩnh nổi, tai ù đi.
Nàng lặng lẽ nhìn Cao Ngọc Uyên, Cao Ngọc Uyên chỉ đành nhếch môi cười bất đắc dĩ, đôi mắt như có dòng nước sâu yên bình.
…
Trên đường về phủ, Hoài Khánh tựa vào thành xe, thở dài: “Trước đây, ta mãi không hiểu tại sao Lý Cẩm Dạ lại không chọn Chu Tử Ngọc, nhất quyết cưới một người có tiếng xấu như Cao Ngọc Uyên. Giờ xem ra… nữ nhân này không chỉ giỏi giang mà còn có tầm nhìn và lòng rộng lượng, quả là con cái Cao gia. Chu Tử Ngọc không bằng được một ngón tay của nàng ấy.”
Ma ma theo hầu liên tục gật đầu: “Hiếm có nữa là nàng ta còn giỏi y thuật. Tài năng này, khắp Đại Tân mấy ai có thể sánh kịp? Người như vậy, dù không lấy An Thân Vương, cũng có biết bao nhà quyền thế giành lấy.”
Hoài Khánh cười, trong mắt thoáng nét u buồn: “Ta trước đây đúng là bị che mắt.”
Ma ma: “Công chúa có định đứng ra hòa giải chuyện này không?”
Hoài Khánh nhìn bà một cái: “Lời ta sẽ tìm dịp để nói, còn nghe hay không là tùy vào Chu Tử Ngọc. Không phải ta không muốn giúp, nhưng con bé ấy được phụ mẫu và ca ca cưng chiều quá mức, chưa chắc đã nghe lời ta, dù ta có là công chúa.”
Ma ma thở dài: “Phận nữ nhân mà, điều tối kỵ nhất là lòng kiêu ngạo quá mức. Công chúa thân phận cao quý như vậy, đến nhà chồng cũng phải nhìn trước ngó sau, cần cứng thì cứng, cần nhún thì nhún. Nếu cô nương ấy không nghe những lời này…”
Ma ma nhìn sắc mặt công chúa: “Đó là tự mình làm khổ mình mà thôi.”
Hoài Khánh từ từ nhắm mắt lại: “Cuộc sống là do chính mình trải qua, tốt hay xấu đều là mình chịu. Ngươi giúp ta nghĩ xem nên mở lời thế nào.”
“Vâng, công chúa.”
Ma ma hạ giọng nói: “Còn thuốc…”
“Về đến phủ sẽ đi lấy thuốc.”
“Vâng.”
…
Bên kia, công chúa và ma ma nói chuyện về Cao Ngọc Uyên, bên này, Cao Ngọc Uyên và La ma ma cũng bàn về nàng.
“Tiểu thư, người nói công chúa có dùng thuốc của chúng ta không, có chịu đứng ra hòa giải không?”
“Công chúa dùng hay không, làm hay không đều không quan trọng. Lời cam kết đã đưa ra, điều công chúa thấy là thái độ của phủ An Thân Vương chúng ta, còn lại, không quan trọng.”
La ma ma không hiểu, cảm thấy lời này còn ẩn chứa một ý gì đó mà bà chưa hiểu được. Bà nghĩ phải chăng mình đã già nên không thấu rõ?
Cao Ngọc Uyên vỗ nhẹ tay bà, bình thản nói: “Ma ma, vương gia và Tô thế tử chơi với nhau từ khi còn tắm chung cởi truồng, hai mươi mấy năm qua mới có được sự tin tưởng như ngày hôm nay. Còn ta và công chúa lần đầu giao thiệp, chỉ cần lời tới, lòng tới, còn những thứ khác, giao cho thời gian.”
La ma ma lúc này mới gật đầu vài cái, chợt nhớ ra chuyện gì, hạ giọng nói: “Đúng rồi, tiểu thư, hôm qua Thẩm Ngũ cô nương tặng lễ gặp mặt là khăn tay thêu kim phụng, ta thấy thêu phượng thì không ổn chút nào.”