Trong phủ An Thân Vương.
Cao Ngọc Uyên vừa mới chợp mắt thì bị La ma ma đánh thức. Nàng rửa mặt qua loa, chỉnh trang lại rồi bước ra ngoài. Thanh Sơn tiến lên, thì thầm kể rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Nghe xong, Cao Ngọc Uyên ngồi phịch xuống ghế, hồi lâu không nói nên lời.
La ma ma hốt hoảng, vội bước tới vỗ về nàng: “Tiểu thư đừng giận, vì loại người đó mà tổn thương bản thân thì không đáng chút nào.”
Cao Ngọc Uyên liếc bà, giọng đầy xót xa: “Ma ma à, ta nào phải giận hắn, ta chỉ giận nhị tỷ, sao lại hồ đồ đến thế!”
*
Từ khi Cao Ngọc Uyên xuất giá, Cao phủ trở nên hiu quạnh, chỉ đến dịp lễ Tết mới có chút rôm rả.
Nhưng hôm nay, trong hoa sảnh lại chật kín người, có kẻ đáng đến, có kẻ không đáng đến.
Cao Ngọc Uyên vừa bước vào đã trông thấy Lục Tứ Gia ngồi bệt dưới đất, sự phẫn nộ tích tụ trong lòng khiến nàng chỉ muốn băm vằm hắn ra.
Lý Cẩm Dạ lắc đầu, Cao Ngọc Uyên đành nén cơn giận, bước đến chiếc ghế gỗ lê dưới hàng ghế thứ hai mà ngồi xuống.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng vừa chạm phải ánh nhìn từ Ninh Quốc Công Lục Trưng Bằng. Cao Ngọc Uyên nhếch lên môi, nở nụ cười lạnh lẽo, buông lời châm chọc: “Quốc Công gia quả là dạy được đứa con thật tốt.”
Nếu hỏi Lục Trưng Bằng cả đời này hận ai nhất, thì đó là Cao Ngọc Uyên trước mắt. Tết Nguyên Đán năm ngoái, chỉ vì nàng mà ông ta mất mặt trước hoàng tộc và bá quan. Đến tận bây giờ, ký ức hôm đó vẫn ám ảnh như một cơn ác mộng.
Lục Trưng Bằng bật cười nhạt: “An Thân Vương phi, có câu ‘ruồi không bu vào trứng lành’. Nhị tiểu thư Tạ gia mà cư xử đoan chính, ngay thẳng, thì con trai ta làm sao ép được nàng ấy?”
Lời vừa dứt, sắc mặt mọi người trong hoa sảnh đều trở nên khó coi, nhất là vợ chồng Tạ đại gia. Cảm giác như vừa bị một cái tát trời giáng xuống mặt.
Gương mặt Cố thị thay đổi liên tục, khi thì xanh, khi thì trắng, lúc lại tím tái, cơn giận bùng lên.
Bà đập mạnh chén trà xuống bàn, quát lớn: “Nếu Quốc Công gia đã nói thế, thì chúng ta không còn gì để nói nữa. Đi, tới phủ Thuận Thiên mà phân xử! Ta đây là một nữ nhân ngu dốt, chẳng biết lý lẽ, chỉ muốn hỏi thử xem từ bao giờ am ni cô lại chứa đàn ông? Hay là đàn ông Lục gia thích chui vào chùa để làm chuyện bại hoại?”
Nghe đến đây, Cao Ngọc Uyên thầm tán thưởng một tiếng. Lời này của Cố thị không chỉ mắng Lục Tứ Gia, mà còn kéo luôn Lục Trưng Bằng vào cuộc.
Sắc mặt Lục Trưng Bằng lúc này không khác gì màu sắc của phòng nhuộm, khó coi đến đáng sợ.
Bên cạnh, phu nhân Ninh Quốc Công thở dài, dịu giọng nói: “Đại phu nhân, sự việc đã đến nước này, chúng ta có lôi chuyện cũ ra cãi vã cũng chẳng ích gì. Chi bằng nghĩ cách xử lý cho tốt chuyện của hai đứa trẻ.”
Ngữ khí của bà ôn hòa, thái độ mềm mỏng khiến Cố thị cũng nguôi ngoai phần nào: “Vậy ý của quý phủ là thế nào?”
Phu nhân Ninh Quốc Công mỉm cười gượng gạo: “Trên đường đến đây, ta và lão gia đã bàn bạc. Chuyện này không phải là điều đáng tự hào, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cả hai nhà. Hay là dĩ hòa vi quý, để mọi chuyện lắng xuống.”
Nghe thế, Cao Ngọc Uyên nhìn sang Lý Cẩm Dạ, ánh mắt ẩn ý: “Người ta đã có tính toán sẵn rồi.”
Lý Cẩm Dạ gật đầu: “Cứ nghe xem họ nói gì.”
Cố thị hỏi tiếp: “Vậy làm sao để dĩ hòa vi quý?”
Phu nhân Ninh Quốc Công nhỏ nhẹ: “Tứ gia đã có thê tử, nên không thể lấy nhị tiểu thư làm chính thất, đành phải tủi thân mà nhận nàng làm quý thiếp. Nhưng xin đại phu nhân yên tâm, những gì làm cho bên ngoài thấy, trong phủ, nàng vẫn được hưởng đãi ngộ như chính thất.”
Cố thị không thể tự quyết, dùng ánh mắt dò hỏi chồng mình.
Tạ đại gia bị bà nhìn đến phát hoảng, không muốn nhận trách nhiệm này nên nhìn sang Lý Cẩm Dạ.
Ai ngờ, Lý Cẩm Dạ chỉ chăm chú uống trà, chẳng thèm tỏ chút ý kiến nào.
Tạ đại gia đành quay sang cầu cứu Cao Ngọc Uyên.
Trong lòng Cao Ngọc Uyên thầm giận dữ: “Ta và Lý Cẩm Dạ ngồi đây để làm chỗ dựa cho đại phòng nhà ngươi, ngươi không mở miệng thì thôi, lại còn không có lấy một chủ kiến. Ngươi làm cha kiểu gì thế hả?”