Bàn tay to lớn của Tô Trường Sam vững vàng đỡ lấy Tạ Dịch Vi, chạm vào rồi buông ra ngay. Sau đó ánh mắt hắn dời xuống, rơi trên chiếc kiệu nhỏ ở phía xa.
Đúng lúc ấy, Chu Tử Ngọc cũng nhìn về phía hắn.
Ánh mắt chạm nhau, môi Tô Trường Sam nhếch lên một nụ cười lười biếng. Chu Tử Ngọc trong lòng chán ghét, bèn lạnh lùng quay đi.
Ngay khi nàng quay đi, nụ cười lười biếng ấy lập tức chuyển thành một nụ cười nhạt.
Lạnh như băng.
*
Dẫu sức khỏe của Cao Ngọc Uyên tốt đến đâu, khi leo lên đến đỉnh núi cũng thở hồng hộc như một chú chó nhỏ. Nàng ngã người vào lòng Lý Cẩm Dạ, hơi thở gấp gáp.
Lúc này, liên tiếp có thêm kiệu lên tới đỉnh.
Công chúa Hoài Khánh bước khỏi kiệu, đi tới trước mặt An Thân Vương và Vương phi, cười nói: “An Thân Vương phi thật bản lĩnh, có thể leo thẳng một mạch lên núi.”
Cao Ngọc Uyên thở không ra hơi, Lý Cẩm Dạ đáp thay nàng: “Hoàng tỷ quá khen, nàng chỉ là cố gắng hết sức mà thôi.”
“Hoàng đệ, ta cũng muốn thử cố gắng một chút, nhưng chưa leo được bao lâu đã không thở nổi.”
Nghe hai tiếng “hoàng đệ”, Cao Ngọc Uyên trong lòng biết những ngày qua mình chạy tới chạy lui phủ công chúa không phải vô ích.
Một tiếng cười nhạt vang lên, không lớn không nhỏ, vừa đủ để mọi người nghe thấy.
Ngẩng đầu lên, thấy Chu Tử Ngọc đứng đó, vẻ mặt nửa như cười nửa như không, ánh mắt nhìn về phía Cao Ngọc Uyên: “Hoàng tẩu cành vàng lá ngọc, tất nhiên là không leo nổi núi rồi. Không chỉ hoàng tẩu, những tiểu thư nhà thế gia cũng chẳng ai lên nổi.”
Câu nói như khen công chúa, nhưng lại châm chọc Cao Ngọc Uyên.
Cao Ngọc Uyên cố nhịn cơn tức, mỉm cười, không trả lời. Nàng chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho Lý Cẩm Dạ rời đi.
Nhưng gương mặt Lý Cẩm Dạ đã sầm xuống, đôi chân như mọc rễ cắm chặt tại chỗ. Hắn muốn nghe xem, nữ nhân họ Chu này cuối cùng còn có thể nói ra những gì.
Cao Ngọc Uyên sợ hắn nổi giận mà làm liều, vội kéo kéo tay áo hắn, tỏ ý nàng có thể tự đối phó.
Thấy vậy, Lý Cẩm Dạ mới chịu chắp tay sau lưng rời đi.
Từng hành động nhỏ của hai người đều không thoát khỏi ánh mắt của Chu Tử Ngọc. Trong đáy mắt nàng, hận ý hiện lên rồi biến mất.
Hoài Khánh vội lên tiếng hòa giải: “Người có sức thì leo, không có sức thì ngồi kiệu, cũng chẳng phải chuyện lớn. Tử Ngọc, đi xem đại ca ngươi lên chưa.”
Chu Tử Ngọc nhìn người hoàng tẩu luôn yêu thương mình nay lại nói như vậy, không nói được lời nào, chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt.
Cao Ngọc Uyên làm như không nghe thấy, ánh mắt lướt qua bóng lưng Tô Trường Sam đứng xa xa, bỗng nói: “Thế tử gia hiếm khi về kinh, nhìn gầy đi nhiều, cũng thật vất vả.”
Hoài Khánh nghe vậy, biết nàng cố ý nói để Chu Tử Ngọc nghe, trong lòng không khỏi cảm thán. Bị kẹp giữa phu quân và tiểu thiếp, không vất vả mới lạ.
Ai ngờ, Chu Tử Ngọc nhướng mày đáp: “Vất vả cũng là đáng đời hắn.”
Xong!
Hoài Khánh triệt để cạn lời.
An Thân Vương phi người ta đã đặt bậc thang xuống chân ngươi, chỉ cần thuận theo là có thể xong chuyện.
Vậy mà ngươi không những không nhận, lại còn đá bậc thang ra xa.
Thật sự chưa từng thấy ai ăn nói vụng về như vậy.
Mặc dù rất thương yêu cô em chồng, nhưng Hoài Khánh cũng không phải không có nguyên tắc. Nàng lạnh nhạt nói: “Nữ nhân chưa chồng, lời lẽ phải biết giữ gìn. Dẫu sao hắn cũng là phu quân tương lai của ngươi.”
Chu Tử Ngọc dù to gan lớn mật, cũng không dám đắc tội công chúa. Nàng cúi đầu, xoay người bỏ đi, trong lòng đầy khinh thường.
Không phải vì Cao Ngọc Uyên ba ngày hai lượt đến phủ công chúa nịnh bợ ngươi sao? Ta muốn xem ngươi thân thiết với nàng ta thì được lợi ích gì.
*