Cổ họng Tạ Dịch Vi co thắt đau đớn, ánh mắt nhìn Tô Trường Sam đầy xót xa. Có những cảm xúc chỉ khi trải qua ranh giới sống chết mới nảy sinh sự thay đổi vi diệu.
Đôi tay lạnh ngắt của Tô Trường Sam run rẩy giữa bờ vực sống và chết, như rút cạn mọi hơi ấm trong cơ thể Tạ Dịch Vi. Nỗi sợ hãi, sự yếu đuối, tất cả đều tuôn ra khỏi tim hắn.
Tuôn đi đến mức khiến hắn trơ trọi, tựa như chỉ còn lại bộ xương khô cứng.
“Tô Trường Sam, ngươi luôn nói ta là kẻ ngốc. Nhưng… ngươi cũng chẳng thông minh hơn bao nhiêu.”
Tô Trường Sam cười nhạt, coi như trả lời.
Hắn biết, cái “thông minh” của mình nằm ở nơi khác. Đối với người trước mắt, hắn mãi là một kẻ ngốc.
“Ngươi sẽ không chết đâu. Họ… sẽ tìm thấy chúng ta.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Tạ Dịch Vi ánh lên một tia sáng ấm áp, giọng nói đứt đoạn: “Sau này chúng ta… đều phải… sống thật tốt!”
Câu nói rời rạc nhưng trọn vẹn ấy khiến hốc mắt Tô Trường Sam đỏ hoe.
Hắn hiểu.
Hiểu rằng: “Ngươi sống tốt, ta mới sống tốt.”
“Ta sống tốt, ngươi cũng sẽ sống tốt.”
Tô Trường Sam dồn hết chút sức lực còn lại, gắng gượng hỏi: “Nhưng… nếu ta chết thì sao?”
Ánh mắt Tạ Dịch Vi run lên, lặng lẽ nhìn hắn hồi lâu, rồi nhẹ nhàng thốt ra một câu: “Ngươi chết rồi, ta sẽ giữ vì ngươi.”
Câu nói như ngọn roi quất mạnh, khiến tâm can Tô Trường Sam như vỡ nát.
Ngũ tạng lục phủ của hắn như bị hàng ngàn lưỡi dao sắc nhọn cắt xé thành từng mảnh. Hắn há miệng như muốn cắn đứt cổ kẻ ngốc trước mặt, nhưng đáng tiếc, hắn không còn sức. Đầu hắn nghiêng sang một bên, chìm vào bóng tối vô tận.
Ngay khi ý thức biến mắt, bàn tay Tô Trường Sam đột nhiên lật lại, nắm chặt tay Tạ Dịch Vi, bấu chặt không buông.
Trái tim Tạ Dịch Vi như nứt toạc.
Hắn kéo tay Tô Trường Sam đặt lên ngực mình.
Nếu lúc này Tô Trường Sam còn tỉnh, chắc chắn sẽ nhận ra trái tim dưới lòng bàn tay hắn đang đập rất nhanh.
*
Ánh trăng lạnh lẽo treo cao, gió núi mang theo hơi lạnh.
Việc tìm kiếm vẫn tiếp tục.
Càng xuống dưới, rừng cây càng rậm rạp, vách núi dựng đứng khiến việc tìm kiếm ngày càng khó khăn. Sắc mặt mọi người dần trở nên nặng nề.
Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng tới.
Chu phò mã nhảy xuống ngựa, sải bước tới trước mặt vợ chồng Lý Cẩm Dạ.
“Vương gia!”
Lý Cẩm Dạ nhìn thấy hắn thì giật mình: “Phò mã?”
Cả ngươi Chu Duẫn toàn mồ hôi, ôm quyền, giọng nói đè thấp: “Công chúa sai ta đến báo tin. Vụ ám sát khi tế trời đã khiến hoàng thường phẫn nộ. Người ra lệnh cho Cấm Vệ Quân, Đại Lý Tự và Hình Bộ điều tra triệt để.”
Lý Cẩm Dạ hiểu ý: “Đã điều tra được gì chưa?”
Chu Duẫn ghé sát hơn, thì thầm: “Vương gia, tất cả sát thủ đều ngậm kịch độc. Loại độc này được Thái Y Viện xác nhận là bạch xà căn, chỉ có ở Nam Cương.”
Nghe vậy, mặt Cao Ngọc Uyên tái đi, giọng nói bất giác cao hơn: “Ý của ngươi là gì?”
Chu Duẫn nhíu mày, thầm nghĩ: Bà cô của ta ơi, ngươi nói nhỏ chút có được không?
Hắn lập tức đáp: “Không có ý gì cả. Chỉ là công chúa nhắc nhở Vương phi từng đi đến Nam Cương, nên cần cẩn thận.”
Dứt lời, hắn chắp tay rời đi, không nói thêm một chữ.
Cao Ngọc Uyên nhìn theo bóng lưng Chu Duẫn, lòng chợt ngổn ngang. Nàng quay đầu nhìn Lý Cẩm Dạ, ánh mắt chứa đầy câu hỏi.
Lý Cẩm Dạ nói: “Là có kẻ không chịu nổi, muốn ra tay với ta rồi.”
Nàng bàng hoàng, một lúc lâu không thốt nên lời.
Bạch xà căn là kịch độc chỉ Nam Cương có.
Nàng và Lý Cẩm Dạ đều từng đi qua Nam Cương.
An Thân Vương phi lại tinh thông y thuật, sở trường là dùng độc.