Tôn lão gia bị ánh mắt của Tạ Ngọc Uyên làm cho sợ hãi.
Đôi đồng tử ấy như có một vực sâu mờ sương, đen ngòm, khó lòng nhìn thấu.
Chưa kịp hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt của nàng, ông chỉ nghe giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Ngày thường, Tôn gia các ngươi đối xử với nương con ta hà khắc đủ đường. Bỏ đói, đánh, chửi đã là nhẹ. Tôn lão nhị, tên súc sinh đó thậm chí còn có ý đồ đen tối với nương ta."
Ánh mắt Tạ Ngọc Uyên chuyển hướng, lạnh lùng nhìn về phía Tạ Diệc Đạt: "Nếu cha có thể giết cả nhà bọn chúng trước mặt con, con và nương sẽ theo cha về Tạ gia."
Lời vừa dứt, Cao Trọng vốn cúi đầu lập tức ngẩng lên, mở to mắt.
Tạ Ngọc Uyên chậm rãi nhìn ông, khẽ lắc đầu.
Cha à, tính toán trăm bề, chúng ta vẫn kém một bước. Tình cảnh hiện tại như con dao kề cổ, không muốn về cũng phải về.
Cha đừng kích động, cũng đừng sợ hãi. Tìm một nơi núi non hữu tình mà sống, rồi một ngày, con sẽ đưa nương thoát khỏi chốn hổ lang ấy, đến tìm cha.
Chúng ta giữ rừng xanh, không sợ không có củi đốt.
Tim Cao Trọng nhói lên, ngay lập tức ông hiểu ý con gái qua ánh mắt nàng.
Phải, tay không xoay nổi trời. Dù lòng có tiếc nuối đến đâu cũng vô ích. Điều hối hận nhất là vì sao mình không sớm đưa vợ con rời khỏi nơi này.
"Quan gia, xin tha mạng! Tiểu nhân có mắt không biết núi Thái Sơn, không biết các ngài là phu nhân và tiểu thư. Tạ tiểu thư, ngài rộng lòng tha thứ, đừng chấp nhặt với kẻ ti tiện như chúng ta, xin tha cho chúng ta một con đường sống."
Tôn lão gia run rẩy van xin.
Tạ Ngọc Uyên không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn Tạ Diệc Đạt mà cười khẩy.
Tạ Diệc Đạt vốn đã không định để Tôn gia sống sót, giờ nghe con gái nói vậy, càng giận không kìm được.
"To gan, dân đen như ngươi mà dám bất kính với phu nhân và tiểu thư của tri huyện ư. Người đâu!"
Lời vừa dứt, Tôn gia bị áp giải từ đám đông ra, từng người sợ đến hồn bay phách lạc, run rẩy không thôi.
Tôn lão gia vốn tay chân đã lạnh ngắt, giờ nhìn thấy cả nhà mình bị trói lại dẫn ra, càng cảm thấy như rơi vào hầm băng, run bần bật.
Hóa ra... tên quan này vốn không định thưởng bạc, mà là muốn g**t ch*t cả nhà họ.
"Quan gia, không thể thế được, chính chúng ta đã giúp ngài tìm được họ, ngài đã hứa cho chúng ta bạc..."
Chữ "bạc" vừa thoát khỏi miệng...
Lưỡi dao sắc bén đã lướt qua cổ ông ta.
Đầu Tôn lão gia rơi xuống đất, máu đỏ thẫm chảy loang trên bùn đất, rồi lăn lóc một bên.
Đôi mắt ông nhấp nháy vài cái, dường như muốn nói: Một nghìn lượng bạc vẫn chưa được cầm mà!
Tạ Diệc Đạt vung tay, vài thuộc hạ kéo Tôn gia vào góc sân, giơ dao chém xuống, mấy tiếng r*n r* vang rồi không còn động tĩnh gì.
Miệng Cao Trọng há hốc, nhưng kinh hãi đến mức không thốt lên được lời nào...
Có lẽ vào giây phút ấy, ông mới hiểu vì sao con gái thà trốn chạy cũng không muốn trở về cái nơi Tạ gia ăn thịt người ấy.
Đột nhiên, một ánh mắt hướng về phía ông. Cao Trọng đón lấy ánh mắt đó, lạnh buốt đến rùng mình.
Tạ Diệc Đạt thu ánh mắt về: “Tôn gia ta đã giết cho con, A Uyên, có thể theo cha về rồi chứ."
Mùi máu tanh hòa vào cơn gió thu phả vào mặt, khiến dạ dày Tạ Ngọc Uyên cuộn lên khó chịu, nhưng dù vậy nàng vẫn không bỏ sót ánh nhìn mà Tạ Diệc Đạt nhìn về phía cha nàng.
Bàn tay giấu trong tay áo khẽ lật, một cây kim bạc im lặng lộ ra từ đầu ngón tay.
Tạ Diệc Đạt tìm được họ, nhất định sẽ điều tra rõ ràng cuộc sống của nương con nàng những năm qua. Tôn gia đã chết, còn cha, người đã sống bên nương nàng mấy năm, họ liệu có tha cho ông không?
Tuyệt đối không!
Tạ Ngọc Uyên bước đến trước mặt Tạ Diệc Đạt: “Thưa cha, con còn một thỉnh cầu."