Trong phòng sinh.
Tạ Ngọc Hồ nhìn thoáng qua Bích di nương, thở hổn hển nói: “Mẫu thân, người giúp con thay bộ đồ sạch, búi lại tóc cho gọn. Con như thế này trông xấu quá…”
“Nữ nhân sinh con thì làm gì có ai đẹp đẽ!” Dù miệng thì nói vậy, nhưng Bích di nương vẫn làm theo từng việc con dặn, rồi còn tự tay đút cho nàng nửa bát cháo sơn dược.
Chỉ chừng ấy đã khiến cơn đau bụng càng lúc càng rõ rệt.
Chẳng bao lâu sau, Cao Ngọc Uyên bước vào, phía sau là La ma ma bưng chén canh nhân sâm vừa nấu xong.
Tạ Ngọc Hồ thấy tam muội đến, trong lòng lập tức yên tâm hẳn, nhân lúc cơn đau ngớt đi một chút, nàng nói: “Có muội ở đây, ta không hoảng nữa.”
Cao Ngọc Uyên nhìn gương mặt đẫm mồ hôi của nàng, hàng lông mày đang nhíu chặt cũng dần giãn ra, rồi lại tiến lên bắt mạch, nói: “Chưa đủ tháng, đầu thai nhi còn chưa tụt xuống, thuốc mới bắt đầu có tác dụng, lại là lần đầu sinh nở… chỉ e không thể sớm được đâu, chắc phải một hai ngày nữa.”
Tạ Ngọc Hồ mỉm cười: “Nhân gian khổ sở lắm, nó vốn cũng không muốn đến, là ta cố ép nó phải đến đây đấy.”
Câu nói ấy khiến da đầu Cao Ngọc Uyên tê rần, nàng quát: “Nhị tỷ đừng nói nữa, giữ sức đi.”
Bích di nương chà xát hai tay, tiến lên hỏi: “Vương phi, thai nhi có thuận không?”
“Thai thuận.”
“Vậy thì tốt… tốt quá rồi!” Bích di nương mừng rỡ, quay lưng lại lén lau nước mắt.
Hai bà đỡ liếc nhìn nhau, một người bước lên nói: “Vương phi ra ngoài trước đi ạ, trong phòng không thể có quá nhiều người.”
“Các ngươi cẩn thận, lát nữa ta quay lại!”
…
Thời gian từng chút trôi qua, sân viện đã thắp đèn, sáng như ban ngày.
Tiếng la của Tạ Ngọc Hồ trong phòng sinh càng lúc càng lớn, từng tiếng nối tiếp nhau khiến mọi người ngoài sân dựng tóc gáy.
Cao Ngọc Uyên nắm chặt tay áo La ma ma, cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp như một đời.
La ma ma vỗ nhẹ lưng nàng: “Tiểu thư đừng sợ, nữ nhân sinh con đều thế cả. Năm xưa Nhị phu nhân sinh người… cũng đau đớn hai ngày hai đêm, một chân đặt hẳn vào điện Diêm Vương rồi!”
Cao Ngọc Uyên nhớ lại mẹ nàng sinh nàng ở trang viên, điều kiện khi ấy đâu sánh được bây giờ, lòng không khỏi chua xót.
Ôn Tương hiếm khi dịu dàng: “Mẹ ta sinh ta cũng khổ không kém, cha ta phải giành giật bà từ Quỷ Môn Quan trở về. Sau đó, vì thương bà mà không để bà mang thai thêm lần nào nữa, nên mới có một mình ta.”
“Ngươi có phúc, nương ngươi cũng có phúc hơn nương ta.” Cao Ngọc Uyên thở dài, bỗng dưng lại nhớ đến cha.
Cha và nương bên nhau bao nhiêu năm, mà chưa từng mang thai lần nào. Nhất định là cha không nỡ để bà chịu khổ. Nếu họ còn sống thì tốt biết mấy…
Sợ bản thân càng nghĩ càng đau lòng, nàng vội hỏi: “Đã đi mời Trương thái y chưa?”
La ma ma vội đáp: “Giang Phong đã đi rồi.”
“Vậy còn vương gia? Đã về phủ chưa?”
“Vẫn chưa trở về ạ!”
Cao Ngọc Uyên trầm ngâm một lúc: “Phái thêm người về vương phủ báo tin, bảo vương gia không cần đến nữa.”
“Vâng!”
Vừa dứt lời thì trong phòng bỗng nhiên im bặt, tiếng hét ngừng lại, sau đó là một loạt tiếng la hoảng hốt.
Cao Ngọc Uyên giật bắn người, đang định cùng Ôn lang trung xông vào thì Bích di nương mặt mày tái mét lao ra: “Vương phi, Ngọc Hồ ngất rồi!”
Cao Ngọc Uyên đẩy bà ta sang một bên, không thèm bắt mạch, cầm kim châm cứu châm luôn vào vài huyệt quan trọng.
“La ma ma! Mau cho uống canh sâm, ngậm lát sâm! Nhanh!”
“Dạ, đến ngay đây à!”
Bích di nương ở bên ngoài loạng choạng ngã ngồi xuống bậc thềm, toàn thân run lẩy bẩy.
Nửa chén trà sau, giọng của Tạ Ngọc Hồ lại vang lên rõ ràng, mọi người mới dám thở phào.
Cao Ngọc Uyên bước ra khỏi phòng sinh, người ướt đẫm như vừa dầm mưa.