Tạ đại gia cười nhạt nói: “Đứa nghiệt chủng đó ai cho phép nó được giữ lại?”
Giang Đình nói: “Là nhị tiểu thư tự muốn giữ lại! Tiểu thư nhà chúng ta đã khuyên rồi, nhưng khuyên không được.”
Tạ đại gia nghiến răng giận dữ: “Chuyện này sao không hỏi chúng ta một tiếng, trong mắt nó còn có phụ mẫu huynh đệ nữa không?”
“Phụ thân!” Tạ Thừa Quân sợ hãi vội quát nhỏ: “Người đã mất rồi, còn nói những lời này làm gì?”
Giang Đình lạnh lùng nhìn ông ta, nói: “Vậy thì phải hỏi lại đại gia, đại phu nhân, trong mắt hai người có còn người con gái là nhị tiểu thư này không?”
Tạ đại gia nghẹn lời, mặt đỏ bừng vì tức!
Quản thị vội ra hòa giải: “Giang quản gia, phụ thân cũng là vì quá đau lòng mà thôi. Đúng rồi, nhị muội lúc sinh thời có để lại lời gì không?”
“Nhị tiểu thư trước khi mất đã căn dặn, sau khi chết không được chôn cất ở phần mộ Tạ gia, nên chúng ta mới lập linh đường tại Cao phủ, tang lễ cũng do tiểu thư nhà chúng ta đứng ra lo liệu. Để linh cữu ba ngày, ba ngày sau phát tang, an táng ở sau núi chùa Diên Cổ.”
Mỗi khi Giang Đình nói một câu, sắc mặt Tạ đại gia lại tối đi một phần, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Tại sao không chôn ở phần mộ Tạ gia?”
“Nhị tiểu thư nói, Tạ gia bẩn thỉu!”
Một câu của Giang Đình khiến Tạ đại gia cứng họng, muốn nổi giận mà không dám, không phát tác thì lại thấy nuốt không trôi.
Cố thị lau nước mắt hỏi: “Còn đứa bé, nó có để lại lời gì không?”
“Có!” Giang Đình từ tốn nói: “Chờ vương phi nghỉ ngơi xong sẽ nói rõ với mọi người, lão nô lúc này không tiện xen vào.”
Tạ đại gia mặt xám như tro: “Đứa nghiệt chủng gây họa khiến mẹ nó chết, lẽ ra phải b*p ch*t từ trong trứng nước, giữ lại làm gì?”
Giang Đình nhìn ông ta, ánh mắt sâu xa: “Vậy cũng phải xem vương phi nhà ta có đồng ý hay không!”
Tạ đại gia bị ánh mắt ông nhìn đến rợn tóc gáy, lúc này La ma ma bưng ba nén hương đến, cố ý đưa cho Tạ đại gia, mỉm cười nhẹ nhàng: “Hồn nhị tiểu thư chắc vẫn chưa đi xa, đại gia mau thắp cho người một nén hương đi, bằng không để nhị tiểu thư biết người định b*p ch*t con trai nàng, e là nàng nổi giận mà về tìm người tính sổ đấy!”
Nụ cười ấy của La ma ma tràn đầy khinh thường và mỉa mai, Tạ đại gia chỉ cảm thấy mạch máu trên trán giật liên hồi, cả người nổi gai ốc.
*
Cao Ngọc Uyên bừng tỉnh vì ác mộng.
Trong mộng, nhị tỷ toàn thân đầy máu, không ngừng gọi nàng cứu mình, cuối cùng từ mắt chảy ra máu tươi, khiến Cao Ngọc Uyên hoảng sợ bật dậy khỏi giường.
Một vòng ngực ấm áp áp sát vào người nàng, Lý Cẩm Dạ lau mồ hôi lạnh trên trán nàng, dỗ dành: “A Uyên, đừng sợ, ta ở đây.”
“Lý Cẩm Dạ!” Cao Ngọc Uyên ôm chặt lấy hắn.
Bàn tay rộng lớn dịu dàng v**t v* khuôn mặt nàng, nhẹ nhàng lau nước mắt: “Ta nhớ năm xưa mẫu thân nàng mất, nàng ngồi một mình trong linh đường, không có lấy một giọt nước mắt. Bây giờ thì nước mắt lại nhiều hơn rồi.”
“Đó là vì ngày trước tim còn cứng rắn, giờ thì đã mềm yếu.” Cao Ngọc Uyên vùi mặt vào lồng ngực của chồng: “Bây giờ chỉ muốn thấy hoa nở trăng tròn, không thể chịu nổi cảnh sinh ly tử biệt.”
Lý Cẩm Dạ nghe xong câu ấy, đôi mắt buồn bã hiện vẻ trống rỗng, nhưng trên mặt lại không để lộ một chút biểu cảm nào khác.
“Không chịu nổi thì thôi, ngoan, ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai còn nhiều việc phải làm, nàng mệt rồi.”
Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng vỗ lưng nàng. Giọng nói trầm thấp của hắn như một liều thuốc an thần, khiến Cao Ngọc Uyên chìm vào giấc ngủ.
Lý Cẩm Dạ thấy người trong lòng không còn động tĩnh, bèn nhẹ nhàng đặt nàng xuống, không yên tâm, hắn ra khỏi giường, đốt một nén hương an thần trong phòng.