Sau khi mọi người rời đi, Cao Ngọc Uyên lập tức định gọi A Bảo và Thanh Nhi vào, nhưng bị Lý Cẩm Dạ ngăn lại.
“Chuyện đó để mai hẵng nói cũng không muộn, đêm hôm rồi, để dành thời gian bên ta đi.”
Cao Ngọc Uyên thấy hắn mệt mỏi, bèn nhẹ nhàng cởi tháo dây tóc của hắn xuống, để hắn tựa đầu vào đùi mình, dùng ngón tay xoa nhẹ các huyệt trên đầu hắn.
Lý Cẩm Dạ thở ra một hơi thư thái.
Lúc này Cao Ngọc Uyên cũng đã xõa tóc, hai bím tóc dài quấn lại, trông vẫn giống như cô nương chưa xuất giá, nàng hỏi: “Hôm nay trong triều có việc gì không vừa ý sao?”
Lý Cẩm Dạ gật đầu: “Vẫn là chuyện tiền bạc thôi, quần áo mùa đông cho binh lính đến giờ vẫn chưa phát, lão hoàng đế thì lấy cớ bệnh không ra mặt, ai cũng đến hỏi ta nên làm sao, nhưng ta đâu thể biến ra bạc.”
Cao Ngọc Uyên cười nhạt: “Vậy thì cứ nói thật, người quá hiền dễ bị bắt nạt, sao bọn họ không dám hỏi bạc từ Tấn vương chứ?”
Lý Cẩm Dạ nheo mắt, đưa tay nàng lên hôn nhẹ: “Còn một chuyện nữa, cũng đau đầu không kém. Tối nay về thì gặp công chúa Hoài Khánh giữa đường, Chu Tử Ngọc treo cổ tự tử, Chu Khải Hằng lại không có nhà, nàng ta lại đến hỏi ta phải làm sao.”
“Chết chưa?”
Lý Cẩm Dạ lập tức mở bừng mắt, nhìn chằm chằm Cao Ngọc Uyên.
Nàng lạnh nhạt nói: “Khóc lóc, làm loạn, rồi dọa tự tử, là tiểu thư khuê các mà lại học mấy trò như nữ nhân chốn dân gian, thật khiến người ta thấy nhục thay. Chàng trả lời công chúa ra sao?”
“Ta nói là không có cách nào cả, sau này đừng chờ giữa đường nữa, sống hay chết cứ để nàng ta tự lo!”
“Hay lắm!”
Cao Ngọc Uyên tán thưởng: “Ta lớn từng này chưa từng thấy chuyện ‘ép người cưới vợ’ lại trở thành trò cười thiên hạ đến vậy.”
Lý Cẩm Dạ cong môi cười nhạt: “Chuyện phiền nhất, nàng có muốn nghe không?”
Cao Ngọc Uyên nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
“Hoàng hậu bệnh nặng!”
Tim nàng thắt lại. Phúc vương bị lưu đày đến Hải Nam, Lục gia bị tịch thu, người khổ sở nhất, sống chẳng bằng chết, chính là Lục hoàng hậu nàng bệnh nặng cũng là điều dễ hiểu, trong dự liệu.
Nàng hỏi: “Đã gọi thái y chưa?”
Lý Cẩm Dạ mở hẳn mắt, nắm tay nàng lại, hai tay chắp vào lòng bàn tay mình: “Có cung nhân liều chết truyền tin ra ngoài, hoàng đế g**t ch*t người đó, nhưng lại không hề gọi thái y!”
Cao Ngọc Uyên nghe xong thì kinh hãi, không biết nên nói gì.
Lý Cẩm Dạ nhẹ nhàng vuốt từng ngón tay nàng, thở dài: “Ta muốn nhờ Trương Hư Hoài chữa cho bà ta, không phải vì thương xót gì, mà là không thể để bà ấy chết được!”
Một hoàng hậu nếu chết đi, lại được nhập táng theo lễ nghi của hoàng hậu, thì số bạc tiêu tốn sẽ là một con số khổng lồ. Quốc khố thì trống rỗng, tiền bạc lấy đâu ra?
Không đợi Cao Ngọc Uyên trả lời, Lý Cẩm Dạ nói tiếp: “Có lúc ta thật sự muốn đâm thủng cái mụn nhọt này, dọn sạch đống tàn dư của Đại Tân, nhưng lại sợ làm quá tay, động chạm đến lợi ích của người khác, dẫn đến họa cả hai đầu. A Uyên, thật sự là tiến thoái lưỡng nan!”
Lúc nói ra những lời này, lòng hắn trĩu nặng, u ám và buồn phiền. Cao Ngọc Uyên xót xa, rút tay ra nhẹ nhàng xoa giữa chân mày hắn, muốn làm phẳng ba nếp nhăn đã sớm hiện rõ.
Nàng ấn hồi lâu, mới dịu giọng nói: “Chàng vốn giỏi giấu mình dưỡng sức, sao nay lại nóng lòng như vậy? Ở vị trí nào thì lo việc vị trí đó, chàng còn chưa đến mức ấy. Nhìn xem, chàng vội, Tấn vương lại chẳng vội, Quý phi cũng không vội.”
Lý Cẩm Dạ động lòng.
Cao Ngọc Uyên cúi đầu, hôn nhẹ lên trán hắn: “Mấy ngày nay chàng mệt quá rồi, từ mai nghỉ ngơi mấy ngày ở phủ, đừng vào triều nữa. Sức khỏe chàng vốn yếu, đừng để Đại Tân hút cạn sức chàng, làm áo cưới cho kẻ khác. Có vài chuyện cũng nên để họ tự lo.”
Lý Cẩm Dạ cúi mắt, trầm ngâm một lúc, đôi mắt đen ươn ướt mang chút ý cười: “A Uyên, ý này hay lắm!”