Cao Ngọc Uyên nhìn sắc mặt hai người trước mặt, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Giang Phong, ngươi tiện thể đi Cao phủ, nhân tiện đưa Ôn Tương tới Quỷ Y Đường, bàn bạc cùng Ôn lang trung xem nên tổ chức chẩn bệnh từ thiện thế nào, định ra một quy củ cho rõ ràng.”
Giang Phong liếc mắt nhìn gương mặt Ôn Tương, trong lòng không cam tâm nhưng vẫn đáp: “Vâng!”
“Ôn Tương, ta sẽ không giữ ngươi lại ăn cơm đâu, theo Giang Phong đi đi, trên đường đừng có cãi nhau!”
Ôn Tương vốn định từ chối, nhưng thấy ánh mắt của Cao Ngọc Uyên có chút mong đợi, lời vừa lên đến cổ họng lập tức nuốt xuống.
“La ma ma, mang mấy bộ áo quần mới ta vừa may ra đây.”
“Tiểu thư định cho ta mặc sao?”
Cao Ngọc Uyên chỉ vào cổ tay áo nàng: “Nhìn xem, đã sờn rách cả rồi!”
Ôn Tương ngượng đến mức vội đưa tay ra sau lưng: “Ta làm việc nên mới thế, với lại ta bận xem bệnh, bốc thuốc còn không kịp, hơi đâu mà lo cái tay áo!”
“Phải rồi, cái gì cũng có lý cả!” Cao Ngọc Uyên cười, rồi đưa tay ra trước mặt Giang Phong. Hắn lập tức rút ra một tờ ngân phiếu năm trăm lượng từ trong người.
“Số bạc này mang về cho phụ thân ngươi, Quỷ Y Đường ta mới là đại cổ đông, không thể để một cổ đông nhỏ như ông ấy phải bỏ tiền trợ cấp cho đại cổ đông, đừng từ chối, cứ nhận lấy!”
Ôn Tương cắn môi, nhét ngân phiếu vào trong ngực, cười hí hửng: “Vậy ta không khách sáo nữa!”
Lúc này, La ma ma gói ba bộ áo quần mới lại, đưa cho Ôn Tương. Nàng ôm bọc to trong lòng, khi đi ra đến cửa tiểu sảnh thì bị vấp vào ngưỡng cửa, suýt nữa ngã lăn cả người lẫn bọc.
Chưa kịp kêu lên, thì một bàn tay to đã đỡ lấy nàng, tiếp đó, bọc áo quần trong lòng đã bị Giang Phong xách lên.
Tim Ôn Tương không hiểu sao đập loạn lên, ngực như bị lấp đầy, hơi thở cũng dồn dập.
Giang Phong không nói một lời, chỉ nhạt nhẽo liếc nàng một cái rồi đi thẳng.
Hứ!
Nói một câu thì chết à?
Ôn Tương vẫy tay với Cao Ngọc Uyên, vội vàng chạy theo.
Cao Ngọc Uyên nhìn bóng hai người một trước một sau, mỉm cười nói: “Quản gia, ông có thấy bọn họ rất xứng đôi không?”
Lão quản gia vuốt chòm râu lưa thưa, nói: “Một người động, một người tĩnh; một lắm lời, một trầm mặc. Đúng là rất xứng!”
“Ta thì thấy, Ôn Tương gả cho Giang Phong, là hắn trèo cao đấy!”
La ma ma cảm khái: “Cô nương đó quả là một người sảng khoái! Phu thê Ôn lang trung cũng là người tốt, hiền hậu, đúng mực.”
Cao Ngọc Uyên cũng đồng ý: “Về sau ta sẽ tìm cơ hội nói chuyện với Giang Đình, nhờ ông ấy khuyên bảo. Lời cha hắn, chắc hắn sẽ nghe.”
…
Trời tuyết dày đặc phủ khắp kinh thành, trên đường người qua lại thưa thớt, ngoài tiếng bánh xe nghiến trên tuyết thì không còn âm thanh nào khác.
Giang Phong cẩn thận đánh xe, bóng lưng người đàn ông vững chãi như núi, chẳng có chút dáng vẻ e dè như kẻ khác.
Ôn Tương hé rèm nhìn ra, trong lòng dâng lên chút chua xót.
Chuyến đi Nam Cương đã hai năm tròn, nàng cũng yêu hắn hai năm. Cơn oán giận vì bị từ hôn sớm đã bị thời gian xóa mờ, chỉ còn lại nỗi không cam lòng, nơm nớp lo lắng, cùng tình cảm vẫn chưa thể nguôi ngoai!
“Nhìn đủ chưa, Ôn tiểu thư?”
Mặt Ôn Tương đỏ bừng, đang định buông rèm trốn vào, nhưng nghĩ lại: vì sao phải trốn?
“Đừng tự mình đa tình, ta đâu có nhìn ngươi. Ta chỉ đang ngắm cảnh tuyết ngoài kia thôi!”
“Ôn Tiểu thư, lau khóe miệng đi, nước dãi chảy ra rồi kìa.”
Ôn Tương hoảng hốt lau miệng, thấy khô ráo mới phát hiện bị hắn trêu.
Thẹn quá hóa giận, nàng suýt nhảy dựng lên: “Họ Giang kia, ngươi đừng quá đáng!”
Giang Phong dửng dưng: “Ta ức h**p ngươi khi nào? Chỉ là nói trúng tâm sự của ngươi thôi, sao giống như chó cùng rứt giậu vậy.”