Hai ngày sau.
Lễ Tết của phủ An Thân Vương được chính lão quản gia đích thân giao tận tay người phu nhân Dương thị của Tiêu phủ.
Sau khi Dương thị khách sáo tiễn người đi, vừa nhìn danh sách lễ vật lập tức giật mình tim đập thình thịch, bèn sai người đến nha môn gọi lão gia về nhà.
Tiêu Tranh Minh sau khi về phủ xem qua danh sách lễ vật, cũng không khỏi kinh ngạc.
Tiêu gia tuy giàu có, lại còn gả ra một vị phi tần của Tấn Vương, nhưng so với phủ An Thân Vương thì đúng là con kiến so với voi. Theo quy củ, phủ An Thân Vương hoàn toàn không cần phải hồi lễ.
Nào ngờ phủ An Thân Vương không chỉ hồi lễ, mà còn tặng thêm một phần lễ nữa gửi lại, trong đó ẩn chứa ý tứ sâu xa, thật khiến người ta phải suy ngẫm.
Tiêu Tranh Minh không dám quyết định vội, bèn cất danh sách lễ vật vào người, sai người chuẩn bị ngựa, lập tức đến phủ Tấn Vương.
Lúc này Tiêu Phù Dao đang dùng cháo tổ yến, có người hầu bên cạnh phục vụ.
Hôm nay phủ có yến tiệc, nàng thân là nữ chủ nhân bận rộn cả nửa ngày, bữa trưa ăn không ngon nên mới sai nhà bếp nhỏ chuẩn bị cháo tổ yến.
Vừa nghe cha đến, nàng vội súc miệng rồi ra đón.
Hai cha con gặp nhau trong sảnh nhỏ, Tiêu Tranh Minh không nói một lời, đưa ngay danh sách lễ vật ra.
Tiêu Phù Dao xem xong, nhíu mày nói: “Chúng ta tỏ lòng kính trọng với ngài ấy, nhưng ngài ấy lại quay sang kính trọng chúng ta. Hiện tại ngài ấy là người dưới một người, trên vạn người, ai cũng nói An Thân Vương thâm sâu khó lường, hành sự khéo léo toàn diện, thử một lần quả nhiên là thật.”
“Vậy giờ chúng ta nên trả lại phần lễ dư ra, hay là thêm quà rồi lại gửi sang?”
“Cha đừng vội, chuyện này cứ để đó đã, sau này sẽ tìm cách hồi đáp lễ là được.”
Tiêu Tranh Minh gật đầu.
Con gái ông, không phải tự khen, chứ từ nhỏ đã theo các thiếu gia trong phủ vào thư viện đọc sách, các học thuyết chư tử bách gia, tứ thư ngũ kinh đều đọc còn giỏi hơn cả con trai, ngay cả các tiên sinh dạy học cũng nói: “Nếu nàng là nam nhi, nhất định là tài năng xuất chúng.”
Từ lâu Tiêu Tranh Minh đã thường gọi con gái vào thư phòng bàn việc; mà Tiêu Phù Dao cũng chưa bao giờ khiến ông thất vọng, mọi việc đều xử lý gọn gàng đâu vào đấy, ông gần như coi nàng như con trai mà nuôi dưỡng.
Hai cha con trò chuyện thêm vài câu rồi mới tản đi.
Tối đến, Lý Cẩm Vân trở về phủ, Tiêu Phù Dao vừa hầu thay áo quần cho chồng, vừa kể chuyện về lễ Tết.
Lý Cẩm Vân nghe xong, thở dài: “Hoàng huynh quả là người khiêm tốn, điềm đạm, không một đại thần nào trong triều không khen ngợi, ai cũng nói huynh ấy không hề mang chút kiểu cách gì của long tử long tôn.”
Tiêu Phù Dao mỉm cười: “Chính vì huynh ấy như thế, chúng ta lại càng phải cung kính.”
“Nói đúng lắm!”
Lý Cẩm Vân thả mái tóc dài, lười biếng tựa lên giường sưởi: “Hôm nay vào cung, nương nương cũng dặn ta như thế. Người còn nói trong cung có vài vị phi tần thấy An Thân Vương thành hôn đã ba năm mà chưa có con, đang ngầm rục rịch muốn đưa người vào phủ ấy, thật là ngu ngốc đến cực điểm! Người bảo chúng ta chẳng cần làm gì, chỉ cần sớm sinh con trai hay con gái mới là việc chính.”
Tiêu Phù Dao đỏ mặt nói nhỏ: “Chúng ta mới thành thân được bao lâu đâu.”
Lý Cẩm Vân kéo nàng vào lòng, hạ giọng nói: “Nương nương bảo chúng ta cố gắng một chút, đến lúc cần, còn có thể dùng con cái mà tạo thế.”
Không có con, quyền thế có lớn đến đâu cũng chẳng thể kế vị. Nước cờ của mẫu hậu đúng là cao tay, lấy vô chiêu thắng hữu chiêu, lợi hại lắm!
Tiêu Phù Dao rúc vào lòng chồng, chần chừ một lát rồi nói: “Nói cũng lạ, thành thân đã hơn ba năm rồi mà không có động tĩnh gì cả. An Thân Vương phi lại là một thầy thuốc, nghe nói còn đang chữa vô sinh cho công chúa Hoài Khánh nữa!”
“Hoàng huynh từng trúng độc, nghe nói đến giờ vẫn phải điều dưỡng bằng thuốc!”, Lý Cẩm Vân vừa nói, tay vừa vuốt dọc theo cẳng chân mịn màng của nàng rồi lần lên trên.
Tiêu Phù Dao cảm nhận được cơ thể chồng căng cứng, thân mình cũng từ từ ngả xuống giường ấm…
“Vương gia, vương phi!”
Tiếng thị vệ thân cận vọng lên ngoài cửa sổ đúng lúc không nên.
Lý Cẩm Vân khựng lại, bực bội nhăn nhó: “Chuyện gì?”