Quản thị thở dài: “Còn có thể nghĩ ra cách gì nữa? Chỉ còn cách dày mặt đến cầu xin Vương phi thôi. Dù sao cũng là tỷ muội một nhà, nhất định nàng ấy sẽ ra tay giúp đỡ.”
Trong lòng Tạ Thừa Quân nặng trĩu: “Đến lễ mừng năm mới mà nàng ấy cũng không nhận, ta e là muội ấy sẽ không đồng ý đâu.”
“Chàng đó…” Quản thị dùng ngón tay thon thả chọc vào trán phu quân: “Muội ấy không nhận lễ của Tạ phủ, nhưng lại nhận lễ từ nhà ngoại ta, chứng tỏ điều gì?”
Tạ Thừa Quân cười khổ: “Ta há lại không biết? Chỉ là cảm thấy buồn trong lòng. Muội ấy lẽ ra phải thân thiết nhất với Tạ phủ chứ.”
Quản thị vốn không chịu nổi dáng vẻ u sầu than thở của chồng: “Chuyện cũ nhắc lại làm gì? Giờ trong phủ chàng lo chuyện bên ngoài, thiếp lo chuyện trong nhà, sẽ không như trước nữa.”
Từ sau khi nhị tiểu thư qua đời, vợ chồng họ được giao toàn bộ trách nhiệm cai quản Tạ phủ, nghĩ lại thì hẳn ông bà già cũng có chút hối hận.
Nhưng mà, thiên hạ không có cha mẹ nào là sai hoàn toàn. Nàng không thể nói họ sai, chỉ có thể toàn tâm toàn ý quản lý tốt nội trạch, đỡ đần phu quân, để chàng đừng mù quáng như cha mẹ chồng năm xưa.
Bên phía Vương phi tất sẽ nhìn thấu mọi việc, nàng tin rằng chỉ cần bản thân hành xử đoan chính, sớm muộn gì cũng có thể rửa sạch những điều tăm tối trong quá khứ.
“Đại thiếu phu nhân!”
Một nha hoàn tâm phúc gọi bên ngoài. Quản thị khoác thêm áo, bước ra: “Có chuyện gì vậy?”
Nha hoàn ghé sát tai nàng thì thầm một hồi.
Sắc mặt Quản thị rõ ràng trầm xuống, nghiêm giọng: “Ngươi đi nói với Mẫn di nương, cứ bảo là ta nói, đại tiểu thư phía trên có phụ mẫu đích thân chủ trì, phía dưới có huynh đệ nâng đỡ, không cần một di nương như bà ta lo lắng!”
Nha hoàn thấy sắc mặt nàng đen lại, không dám nói thêm lời nào, vội vàng đi truyền lời.
Tạ Thừa Quân mặc áo đi ra, hỏi: “Có chuyện gì mà giận dữ thế?”
Quản thị tức tối rót cho mình chén trà ấm, cười nhạt: “Mẫn di nương vừa mới sai tâm phúc đến truyền lời, bảo là nghe chuyện của đại tiểu thư xong thì trằn trọc không ngủ được, còn bảo chúng ta đi cầu xin Vương phi.”
Tạ Thừa Quân ngạc nhiên: “Thế thì có gì đáng để nàng nổi giận? Cũng giống với suy nghĩ của chúng ta thôi mà.”
“Chàng thì biết cái gì!” Quản thị giận quá đấm vào người hắn một cái.
“Chuyện này ngoài vài người chúng ta ra thì chẳng ai biết, bà ta làm sao mà biết được?”
“Cha nói chứ còn ai vào đây!”
“Bà ta đâu phải nương ruột của đại tiểu thư, việc gì phải sốt ruột? Việc gì mà không ngủ được? Bà ta đang diễn trò cho ai xem?”
“Cái này…” Tạ Thừa Quân cứng họng.
“Ngoài việc diễn cho cha chàng xem, thì còn là diễn cho chúng ta xem!” Quản thị nghiến răng: “Diễn cho cha chàng xem là để cho ông ấy biết, nỗi lo của ông cũng là nỗi lo của bà ta, nỗi buồn của ông cũng là nỗi buồn của bà ta. Nam nhân các người đúng là ngốc hết cả lũ, nghe nữ nhân nói mấy lời như thế lập tức thấy người ta tốt, thấy người ta chu đáo, đâu biết người ta đang diễn! Người thật sự lo lắng là mẫu thân chàng mới đúng!”
Tạ Thừa Quân: “…”
“Còn diễn cho chúng ta xem là bởi vì chúng ta làm gia chủ rồi, bà ta đang vòng vo nói với chúng ta rằng: ‘Ta là sủng thiếp của đại gia, ngay cả chuyện quan trọng như thế này cũng được nói cho ta nghe, các người nên kính trọng ta một chút!’”
Tạ Thừa Quân há miệng, mãi mới thở dài: “Sao lại nhiều tâm tư vậy…”
Quản thị uống cạn chén trà, cười nhạt: “Thiếp còn chưa nói hết đâu. A Uyên giúp nhị muội nuôi con riêng, bà ta thấy vậy, chắc lại nổi ý định đưa nha đầu kia vào Vương phủ, nên mới muốn thân cận bên đó.”
“Tới mức vậy luôn à?” Tạ Thừa Quân đúng là phục rồi.
Quản thị thở dài: “Bà ta tâm cơ sâu sắc lắm, cũng khó trách cha bị bà ta dỗ đến nỗi không phân biệt nổi phương hướng.”
“Vậy thì…”
“Thì cái gì? Chỉ cần ta còn làm gia chủ một ngày, ta sẽ đè bà ta xuống một ngày. Một là để trút giận thay cho nương chàng, hai là để bà ta đừng tính kế với A Uyên nữa!”