Ở Đại Tân, nam tôn nữ ti, đàn ông có thể lấy ba vợ bốn nàng hầu, nhưng đàn bà lại phải thủ tiết trọn đời.
Dù vợ chồng đã hòa ly, đàn ông hôm sau có thể cưới vợ mới, còn đàn bà thì muốn tái giá lại khó như lên trời, thậm chí có người chỉ đành cô đơn đến hết đời.
Phong khí này lại càng nặng nề hơn ở giới quyền quý. Thậm chí có những quý phụ mới góa chồng, tuổi còn trẻ, dung mạo cũng không tệ, trong lòng tuy có khát khao, cũng chỉ đành ngoan ngoãn thủ tiết.
Dù là một thị thiếp, nhưng Mẫn di nương cũng xuất thân từ danh môn vọng tộc. Tạ nhị gia bị lưu đày còn chưa chết, bà ta đã không màng danh tiết, theo người đàn ông khác. Trong con mắt người đời, đó chính là lẳng lơ ong bướm. Còn trong mắt Tạ Ngọc My, đó là tội không thể tha thứ.
Cha nàng có một vợ ba thiếp, người thì chết, kẻ thì đi xa, chỉ có bà ta là vẫn sống yên lành. Dựa vào cái gì chứ?
Nỗi oán độc của đàn bà, xưa nay chẳng phân gần xa thân sơ, chỉ xét một điều: Người có sống tốt hơn ta hay không?
Mẫn di nương ngẩng đầu, ánh mắt thoáng lùi lại một chút, rồi vành mắt đỏ hoe, hành lễ với Quản thị, không nói một lời, kéo tay con gái rời đi.
Tiếc là bé Thục lại có phần bênh mẹ, giãy khỏi tay bà, lao thẳng đến trước mặt Tạ Ngọc My, lớn tiếng hét: “Đại gia đối xử với mẹ con ta rất tốt!”
Tạ Ngọc My cười nhạt: “Vậy à? Là ăn ngon hay mặc đẹp chứ?”
“Thục nhi!”
Mẫn di nương nghiêm giọng gọi, Thục nhi lập tức ngoan ngoãn quay về đứng cạnh bà.
Mẫn di nương nhìn chằm chằm vào Tạ Ngọc My, chậm rãi nói: “Ta tuy theo đại gia, nhưng người ta ít ra cũng là một đấng nam nhi đường đường chính chính. Còn có kẻ, rõ ràng thân là nửa chủ tử, lại lén lút dan díu với gia đinh, làm mất hết thể diện Tạ gia. Nếu nói là đê tiện, thì không ai đê tiện hơn ả!”
Nói xong, bà ta cũng không nhìn sắc mặt Tạ Ngọc My nữa, kéo tay con gái rời đi.
Mặt Tạ Ngọc My khi xanh khi trắng, nhưng thân thể vẫn ngồi vững vàng, không hề thất thố. Chỉ có ngón tay giấu trong tay áo, đã siết chặt đến mức hằn ra vết máu.
Quản thị ngồi xem một màn kịch hay, cười rạng rỡ, thong thả uống trà: “Thật đúng là chó cắn chó, đầy miệng lông!”
Mẫn di nương kéo con gái về viện, sai nha hoàn đưa bé đi chơi, còn mình thì uể oải nằm nghiêng trên giường.
Nha hoàn thân cận là Tố Lan bưng trà nóng tới gần, hỏi nhỏ: “Di nương, bên đó thế nào rồi ạ?”
Mẫn di nương uể oải nói: “Vốn nghĩ bọn họ với Thục nhi cũng coi như cùng một gốc sinh ra, dẫn con bé đi nhận thân, tiện thể nghe ngóng một chút xem họ sống thế nào. Ai ngờ tứ nha đầu đó trong lòng hoàn toàn khinh thường nương con ta!”
Tố Lan không khách sáo mà mắng: “Nương nàng ta là di nương, nàng ta cũng là di nương, ai cao quý hơn ai được chứ?”
Mẫn di nương thở dài: “Huynh muội nhà này, ta đã nhìn thấu. Căn bản không thể trông cậy được. Còn bên An Thân Vương phi, e rằng cũng mịt mờ xa vời. Bây giờ chỉ còn cách trông cậy vào cái bụng này, xem có thể sinh cho đại gia một đứa con trai hay không.”
Tố Lan trầm mặc.
Năm đó uống bát thuốc sẩy thai kia, tuy giúp di nương đứng vững ở đại phòng, nhưng cũng làm tổn thương thân thể, mấy năm điều dưỡng vẫn không khá lên.
Muốn ngẩng đầu ở Tạ gia, tốt nhất là sinh được một đứa con trai. Nhưng với sự khôn khéo của đại phu nhân và thiếu phu nhân, sao có thể để bà sinh con giành gia sản với họ được?
Khó lắm thay!
Mấy người đàn ông từ từ đường trở về, nha hoàn dọn cơm lên. Ăn xong, huynh muội họ uống nửa chén trà rồi đứng dậy cáo từ.
Hai người lên xe ngựa, bộ mặt thật của Tạ Thừa Lâm lập tức lộ ra, vui vẻ lấy từ trong ngực ra một tờ ngân phiếu: “Muội à, cái này là tổ phụ lén nhét cho ta đó, hai ngàn lượng! Đủ để ta đánh bạc mấy ngày rồi. Sau này ta phải dỗ lão già đó nhiều vào, moi thêm bạc mới được!”
Tạ Ngọc My nghe xong, nghiến răng nghiến lợi.