Vì đã quá khuya nên mọi người đều ở lại vương phủ nghỉ một đêm. Giang Phong đích thân tiễn Giang Đình về phòng.
Cả nhà Ôn lang trung thì nghỉ lại ở một viện khác. Đi được nửa đường, Ôn Tương bỗng dừng bước: “Cha, nương, con còn chút việc chưa làm, hai người nghỉ trước đi, con đi rồi về ngay!”
“Con đừng chạy lung tung đấy!”
Chu thị nhìn bóng lưng con gái, thở dài: “Cứ như điên như dại thế, không biết đến bao giờ mới yên bề gia thất nữa…”
Vừa rồi lúc ăn tối, Ôn Tương nghe thấy Giang Phong ho mấy tiếng, đã động lòng muốn bắt mạch cho hắn.
Tuy sức khỏe người kia cường tráng như trâu, nhưng mang bệnh khí mà đón năm mới thì vẫn chẳng lành. Ôn Tương tự nhủ, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến thích hay không thích, chỉ là sự quan tâm giữa những người bạn bình thường thôi.
…
Trên con đường lát đá xanh, hai cha con sóng vai mà đi.
Giang Đình chắp tay sau lưng nói: “Trước Tết, tiểu thư có đến gặp ta, nói về chuyện cả đời của con. Phong nhi à, trong lòng con rốt cuộc tính thế nào, nói rõ với cha một tiếng đi?”
Giang Phong gượng cười: “Nghĩa phụ, con đã nói rõ với tiểu thư rồi, con không có ý định thành thân.”
Giang Đình truy hỏi: “Là con tạm thời không định thành thân, hay là vĩnh viễn không định? Hay là con đang chờ đợi điều gì?”
Giang Phong giật mình, cảm giác được câu hỏi này sớm muộn gì cũng sẽ đến, chỉ là không ngờ lại là đêm nay.
Hiểu con không ai bằng cha.
Giang Đình nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng đã lờ mờ đoán ra được đáp án.
“Con làm gì, nghĩa phụ cũng không ngăn cản. Chỉ muốn nói với con một điều, làm người sống trên đời, cũng nên nghĩ cho bản thân một chút, đừng để sau này già rồi lại hối hận.”
“Nghĩa phụ, người có từng hối hận không?”
Giang Đình im lặng hồi lâu, cuối cùng bật cười: “Con đúng là khéo hỏi. Nói thật lòng, lúc đêm khuya thanh vắng, trong lòng cũng có đôi chút hối tiếc. Người đến thế gian một lần chẳng dễ dàng gì, cả đời ta ngoài việc tận trung với chủ tử thì chẳng làm gì khác, nếu sau này không có con, có lẽ ta cũng chỉ là một hồn ma cô quạnh.”
Nói đến đây, Giang Đình trầm ngâm, chẳng biết đang lạc vào hồi ức nào.
Một lúc sau, ông thở dài: “Nhưng nghĩ đến Cao gia, nghĩ đến tiểu thư, lại cảm thấy đời này sống vậy cũng không tệ, cũng mãn nguyện rồi. Nhất là sau này, lúc nhắm mắt xuôi tay đến điện Diêm Vương gặp người Cao gia, cha có thể đường hoàng ngẩng đầu.”
Khóe miệng Giang Phong giật giật.
Giang Đình lại nói: “Từ nhỏ ta đã dạy con phải trung thành, phải lấy thân mà phụng sự chủ nhân. Nhưng sau hơn mười năm cha con ta ở cạnh nhau, trong lòng ta vẫn giấu một chút tư tâm. Không phải vì muốn Giang gia có người nối dõi, mà là muốn con có thể trải nghiệm được niềm vui làm một người bình thường, không uổng một kiếp làm người.”
Lòng Giang Phong run lên dữ dội.
Nghĩa phụ là người đã cứu hắn từ trong miệng sói ra. Khi mới đến bên cạnh ông, hắn luôn nơm nớp lo sợ, chỉ e làm gì sai sẽ mất đi cuộc sống có cơm ăn áo mặc này.
Cho nên lời nghĩa phụ nói, hắn xem trọng hơn cả trời. Hắn đã dốc lòng ở lại, kiên định đứng cạnh ông, trở thành cánh tay trái phải cho ông.
Cho đến một ngày, nghĩa phụ cho hắn vào thư phòng của nhị gia Cao gia, hắn mới hiểu được mục đích của nghĩa phụ khi nhận nuôi mình, chỉ vì con người nhỏ bé ấy.
Đêm đó, nghĩa phụ gọi hắn tới, căn dặn từng chữ một: “Từ nay mạng của con là của tiểu thư. Cả đời này con chỉ được trung thành với một mình nàng. Nàng bảo con sống, con phải sống. Nàng bảo con chết, con bắt buộc phải chết.”
Lúc ấy trong lòng hắn có oán.
Dựa vào cái gì?
Chỉ vì ông cứu ta một mạng, ta đã phải thay ông, thay Cao gia, thay tiểu thư bán mạng cả đời sao? Tình nghĩa cha con chẳng qua cũng chỉ là công cụ lợi dụng ư? Ta từ bỏ tự do, chỉ để làm nô tài cho các người ư?
Chính vào lúc đó, hắn mới hiểu ra một đạo lý: Dù hắn có dốc sức lấy lòng nghĩa phụ đến thế nào, thì trong lòng ông, mọi thứ của Cao gia vẫn quan trọng hơn hắn!