A Bảo vốn là người của lão phu nhân ở Phúc Thọ Đường, bởi vì nhan sắc ưa nhìn mà được Tạ lão gia để ý, ngỏ ý với lão phu nhân muốn lấy nàng. Lão phu nhân cười hỏi nàng có chịu hông, nàng lập tức từ chối ngay lập tức.
Lão phu nhân hỏi vì sao không muốn, nếu được nâng đỡ lên làm thiếp, chẳng phải cũng xem như nửa chủ nhân. A Bảo nghĩ rằng, nàng không phải người mù. Không nói đâu xa, chỉ nói đến sinh mẫu của Tam gia, dù sinh hạ được con trai cũng vẫn chết không rõ lý do. Nếu nàng thật sự được nâng đỡ lên, chắc chắn cũng sống không quá ba đến năm năm.
Lão phu nhân thấy nàng không trả lời, bèn cười nói: "Nếu không chịu, vậy thì sang viện của Tam tiểu thư tránh một thời gian, đợi khi lão gia quên đi, sẽ quay lại hầu hạ." Điều kiện là nàng phải báo cáo toàn bộ hành động của Nhị phu nhân và Tam tiểu thư cho lão phu nhân.
A Bảo nghĩ trước mắt nên ứng phó, bèn đồng ý.
Bây giờ Tam tiểu thư đuổi người, những người khác vẫn có lối thoát, chỉ riêng nàng quay về là tự chui đầu vào miệng hổ. Trái phải đều là chết, chi bằng theo Tam tiểu thư, ít nhất còn có thể chết một cách thanh thản.
"Ngươi tên gì?" Tạ Ngọc Uyên hỏi.
"Nô tỳ tên A Bảo."
"Ngươi biết rằng khi đã chọn ở lại thì chỉ có thể đặt ta trong lòng, trong mắt?"
"Nô tỳ biết."
A Bảo nghiêm túc gật đầu một cái.
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười, có chút dịu dàng, có chút thương xót.
"Vậy... ngươi ở lại đi."
Vừa dứt lời, Lý Thanh Nhi vội vàng chạy vào, ghé tai Tạ Ngọc Uyên nói nhỏ vài câu, khóe môi nàng càng giương cao hơn.
...
"Gì? Đuổi hết người đi rồi sao?"
Cố Thị vừa ổn định tâm trạng, lại một lần nữa bị sóng gió ập đến, ngẩn người nhìn Bích di nương bên cạnh.
Bích di nương tiến lên, sắc mặt nghiêm trang, nói một cách thận trọng: "Tam tiểu thư thông minh như vậy, sợ là đã phát hiện ra gì đó rồi."
Những lời này như đánh thức Cố Thị, đầu óc bà lập tức suy nghĩ, một lát sau nói: "Việc lớn như vậy, ta không làm chủ được, vẫn nên bẩm báo với lão phu nhân."
Bích di nương không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đỡ bà.
Cố Thị đi đến cửa, bỗng quay đầu lại: “Ngươi nói đứa nhỏ kia mới mười một tuổi, bên cạnh cũng không ai dạy bảo, sao lại biết những chuyện quanh co của đại trạch như vậy."
Bích di nương nghĩ thầm, đại phu nhân, ta cũng muốn biết đây!
...
Lão phu nhân bên này vừa dàn xếp xong chuyện của hồi môn, lại nghe tin đuổi người ở Thanh Thảo Đường, tức đến nỗi suýt phun ra máu.
Ôi trời ơi!
Tạ gia này rốt cuộc tạo nghiệp gì mà lại rước về một ôn thần như vậy, làm sao sống nổi nữa đây!
Cố Thị trấn tĩnh lại, nói: "Lão phu nhân, chi bằng mua vài người lanh lợi từ tay người môi giới về?"
"Chủ nhân chưa làm được bao lâu mà đã kén chọn hạ nhân, đúng là không ra thể thống." Thiệu di nương lạnh lùng nói.
Lão phu nhân vốn đã có một bụng lửa giận, nghe xong những lời này, gương mặt tràn đầy vẻ tức giận.
"Mua cái gì mà mua, nếu nó không muốn người hầu, thì cứ để nó dùng những người còn lại đi."
Cố Thị nói: "Chỉ không biết lão gia bên kia..."
"Chuyện trong nội viện, nam nhân xen vào làm gì, là nó không cần, có liên quan gì đến chúng ta." Lão phu nhân lạnh lùng nói.
Cố Thị liếc nhìn Thiệu di nương, im lặng không nói.
Nữ nhân này e là quên rồi, mấy ngày trước viện của bà ta cũng đuổi không ít tỳ nữ xinh đẹp.
...