Chôn đồ dưới lớp hoa sâu, mà hoa lại nằm ở góc ít ai chú ý nhất của vườn sau. Cho dù người Tạ gia tinh anh thế nào đi nữa, e rằng cũng không thể nghĩ đến chỗ này.
Tạ Ngọc Uyên thầm nghĩ, La ma ma đúng là chu đáo.
Đào được khoảng một chén trà, La ma ma đã lấy ra một gói giấy dầu từ dưới lớp đất, phủi bụi đất bám bên trên.
"Tiểu thư, đây là đồ nhị phu nhân năm xưa dặn nô tì giữ gìn."
"Danh sách hồi môn có ở bên trong không?"
"Có, hai bản, một bản ở Tạ gia, một bản do nhị phu nhân giữ, tiểu thư, người mở ra xem đi."
Dưới ánh trăng, Tạ Ngọc Uyên mở gói giấy dầu ra, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: “Không ngờ lại có nhiều ngân lượng và khế đất khế nhà như vậy?"
La ma ma hừ một tiếng: “Năm xưa nhị phu nhân gả vào Tạ gia, đã mang đi nửa gia sản của Cao phủ, những thứ lộ mặt đều vào kho Tạ gia, còn những thứ giấu kín, nhị phu nhân giao hết cho nô tì. Đây chỉ là một phần mười thôi."
Tạ Ngọc Uyên giật mình không thốt nên lời.
Gia đình ngoại Cao gia của nàng đó rốt cuộc là một nơi thế nào?
La ma ma thấy tiểu thư kinh ngạc, cảm giác tự hào trong lòng trào dâng, vừa trào đến cổ họng lại nghĩ đến sự vô tình và tham lam của Tạ gia, bèn nuốt ngược xuống.
"Năm đó nhị phu nhân bị ruồng bỏ, ta đã biết không ổn, vội chôn hết đồ xuống. Sau đó, nhị phu nhân sinh tiểu thư ở thôn trang, ta lại nhen lên hy vọng, hổ dữ không ăn thịt con, chỉ cần tiểu thư còn, nhị phu nhân sẽ bình an, ai ngờ…"
La ma ma mắt đỏ hoe: “Đêm thôn trang bị cháy lớn, nửa đêm ta bị ác mộng làm giật mình tỉnh dậy, sau đó mới biết nhị phu nhân đã gặp nạn. Nhưng ta nhất quyết không tin nhị phu nhân đã mất, rõ ràng trong mơ nàng bảo ta chờ nàng."
Tạ Ngọc Uyên cười khổ: “La ma ma còn tin vào điều này sao?"
"Ta tin. Lại nói những xác kia đều bị cháy đen không rõ, ai mà biết được có phải là nhị phu nhân hay không, ta cứ yên tâm sống trong phủ. À, tiểu thư, những năm qua ta còn bồi dưỡng một số người trong phủ, để sau này nếu tiểu thư quay về, cũng không thiếu người dùng."
"Ma ma… cực khổ quá rồi!"
Tạ Ngọc Uyên cảm kích, tấm lòng trung thành này kiếp trước nàng đã không nhìn thấy, lại nhầm người tốt thành kẻ xấu, kẻ xấu thành người tốt, quả thật là mắt mù.
La ma ma không biết Tạ Ngọc Uyên nghĩ gì, chỉ mong người đã trở về, lần này nhất định phải bảo vệ cho tốt, không để nhị phu nhân và tiểu thư gặp chút nguy hiểm nào.
"Những người kia đều mang ơn ta, tiểu thư nghĩ nên triệu về bên mình, hay để yên đã?"
Tạ Ngọc Uyên khẽ động lòng: “Ta muốn nghe ý của ma ma."
"Bên cạnh nhị phu nhân và tiểu thư không có ai, phải có vài người hầu trung thành và đáng tin cậy bên cạnh. Bên ngoài cũng không thể thiếu mắt xích và người xử lý việc, triệu một nửa, giữ lại một nửa."
Tạ Ngọc Uyên gật đầu: “Ma ma và con nghĩ giống nhau, ma ma đưa danh sách cho con, sáng mai con sẽ tìm đại phu nhân xin người."
"Tốt nhất là xin đại phu nhân cho lập một bếp nhỏ, người Tạ gia quen dùng thủ đoạn, phải cẩn thận trong ăn uống."
Tạ Ngọc Uyên nhớ lại bát thuốc bị bỏ thêm thứ gì đó kiếp trước, nói: “Ma ma nghĩ thật chu đáo."
"Chỉ không biết đại phu nhân có làm được chủ không, lỡ như bên Phúc Thọ Đường…"
"Ma ma đừng lo, con có cách khiến bọn họ đồng ý."
La ma ma thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu thư vào phủ hai ngày, bà đã âm thầm quan sát hai ngày, tiểu thư hành sự khác với nhị phu nhân, rất có phần quyết đoán, giống hệt đại gia của Cao phủ.
Đại gia nếu có linh thiêng, cũng sẽ mỉm cười nơi chín suối.
Nghĩ đến đây, La ma ma lại đem tất tần tật chuyện lớn nhỏ của Tạ gia kể cho Tạ Ngọc Uyên nghe, cho đến khi tiếng gõ canh bốn vang lên mới ngừng lời.
Tạ Ngọc Uyên mệt mỏi không chịu nổi, nằm xuống lập tức ngủ, trong mơ còn gọi hai tiếng La ma ma, khiến Thanh Nhi ngoài giường bị giật mình.
Sáng hôm sau.
Trời vừa tảng sáng, Tạ Ngọc Uyên đã đến Đông viện.
Cố Thị vừa mới thức dậy, nghe hạ nhân đến báo, vội ra lệnh cho nha hoàn lập tức trang điểm.
Tạ Ngọc Uyên bước vào, Cố Thị mỉm cười tiến lên đón: “Sáng sớm thế này, sao lại đến đây?"