Cuộc đối đầu ngấm ngầm giữa hai bà dâu, lão phu nhân nhìn thấy rõ như ban ngày.
Nhìn thấu nhưng không nói ra.
"Để Trần thiếu gia ở đây nghe ta, một bà già không sạch sẽ này nói chuyện, quả là ấm ức cho ngươi. Đại ca, con dẫn các đệ muội đi cùng Trần thiếu gia dạo quanh vườn đi."
"Vâng, lão phu nhân."
Tạ Ngọc Uyên nghe vậy lập tức đứng lên: “Tổ mẫu, hôm qua cháu gái bị cảm, không thể chịu nổi gió lạnh trong vườn, xin phép trở về phòng trước."
Lão phu nhân cũng chẳng mong nàng đi theo, đi theo cũng chỉ tổ làm mất mặt.
"Vậy trở về nghỉ ngơi cho tốt."
"Dạ!"
Tạ Ngọc Uyên cúi chào, xoay người rời đi, thậm chí không thèm liếc nhìn Trần Thanh Diễm một lần.
Trần Thanh Diễm nheo mắt, không nhịn được mà nhìn theo bóng dáng nàng.
Cô nương này thật thú vị, từ đầu đến cuối dường như chưa từng nhìn hắn một lần, chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?
Nàng ta không thấy được dáng vẻ phong độ, anh tuấn của hắn sao?
Hay nàng cố tình không nhìn hắn, muốn chơi trò "lạt mềm buộc chặt"?
Trần Thanh Diễm đứng dậy, cúi chào lão phu nhân, rồi cùng Tạ Thừa Quân đi ra ngoài.
Khi xoay người, ánh mắt hắn lướt qua một thiếu nữ áo đỏ đang chăm chú nhìn mình, bất giác hắn nở nụ cười.
Đây mới là phản ứng mà người bình thường nên có khi nhìn thấy hắn.
---
Thiếu nữ đó chính là Tạ Ngọc My.
Nàng dù ở khuê phòng, nhưng đã đến độ tuổi biết yêu, lần đầu tiên nhìn thấy người còn xuất sắc hơn cả đại ca mình, đôi mắt nàng như muốn dán chặt vào hắn.
Trời ơi!
Trời ơi!
Hắn cười với nàng!
Nụ cười của hắn thật đẹp.
Nếu có thể thấy nụ cười đó mỗi ngày, cho dù làm nô bộc cho hắn, nàng cũng cam lòng.
Thiệu di nương thấy con gái mình trông như mất hồn, lòng sốt ruột, bèn nói: “My nhi, ngẩn ngơ gì thế, mau theo kịp đi."
Tạ Ngọc My cuối cùng cũng tỉnh lại, thấy chị cả đã đi xa, lập tức đỏ mặt: “Con sẽ theo ngay."
Những người ngồi ở đó đều là người có kinh nghiệm, vừa nhìn đã hiểu hết.
Cố Thị lạnh lùng cười trong lòng: Gặp được một người đẹp trai chút là hồn phách bay mất, cách Thiệu di nương quản giáo cũng chỉ như vậy.
Thiệu di nương: Người thiếu niên đẹp trai, quý phái đầy phong độ như thế, thiếu nữ nào nhìn thấy mà không rung động chứ!
Lão phu nhân: Cuối cùng thì nên gả đại tôn nữ hay tứ tôn nữ đây?
---
"Tiểu thư, nhìn vẻ mặt của lão phu nhân, dường như rất hài lòng với Trần thiếu gia, người nói xem ai trong phủ mình có thể sánh đôi với hắn?" A Bảo không kìm được sự tò mò.
Tạ Ngọc Uyên liếc nhìn nàng: “Ai xứng đôi cũng chẳng liên quan đến chúng ta, miễn không phải ta là được."
A Bảo kinh ngạc không thốt nên lời.
Khi nàng nhìn thấy Trần thiếu gia, hầu như cũng bị mê hoặc, chẳng lẽ tiểu thư không động lòng chút nào sao?
"A Bảo, Trần gia là dòng họ lớn, độc đinh duy nhất, chẳng lẽ sẽ cưới một cô nương có mẫu thân mang ô danh?"
"Tiểu thư?"
A Bảo sợ đến xanh mặt.
Chuyện của Nhị phu nhân, trong phủ ai cũng biết, nhưng không ai dám nói bậy. Đổi lại là người khác thì che giấu không hết, tiểu thư lại nói ra một cách thản nhiên như vậy.
Nếu để lão gia, Nhị gia nghe thấy thì...
"A Bảo, đôi khi để nhược điểm lộ ra ngoài không phải là chuyện xấu."
A Bảo lần này không chỉ tái mặt, mà đầu óc cũng mơ hồ, không hiểu ý nghĩa lời tiểu thư.
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười, trong mắt như lóe lên sự lạnh lẽo.