"Tiểu thư, đại phu nhân, Thiệu di nương dẫn ba vị tiểu thư đến rồi."
Tạ Ngọc Uyên giật mình, liếc nhìn La ma ma rồi nói: “Không cần vội, cứ nói ta đang tắm, để họ chờ trước."
Sau khi tắm, Như Dung mang đến bộ trung y màu trắng mềm mại sạch sẽ để nàng thay. Cúc Sinh dùng khăn lau khô tóc cho nàng.
Mọi thứ xong xuôi, nàng mới thong thả đi ra phòng chính.
...
Trần phủ ở phía đông thành Dương Châu, chiếm gần nửa con phố, hết sức bề thế.
Lúc này, các nha hoàn đang bận rộn mang nước vào đổ nước ra.
Trần Thanh Diễm ngâm mình trong bồn nước, thở phào thoải mái.
Hắn nhấc tay lên ngửi, mặt thoáng chút bực bội, nghiến răng hừ nhẹ.
"Gia, có thể là tiểu nhân nhìn lầm, một tiểu thư từ thôn quê như tam tiểu thư, làm sao có thể biết y thuật?" A Cửu nhíu mày.
Trần Thanh Diễm cũng có chút ngẩn ngơ.
Trước khi đến, mẫu thân có nói sơ qua tình hình của bốn tiểu thư Tạ gia, nhưng hoàn toàn không đề cập đến điều này.
Nhưng... mạng này của hắn, đúng là nhờ nàng cứu lại được.
Nghĩ tới đây, Trần Thanh Diễm bực bội đập tay vào nước, làm văng ướt hết người A Cửu.
Buổi chiều đến thư phòng, nha hoàn mang mấy đĩa hoa quả, trong đó có một đĩa hồng.
Hắn thấy ngọt, bèn ăn hai quả, ai ngờ lại xảy ra chuyện nực cười thế này, thật là mất mặt.
"Đổi nước, ngâm tiếp."
Vừa dứt lời, mấy nha hoàn đã khiêng một thùng gỗ lớn vào.
"Thiếu gia, nước tới rồi."
Trần Thanh Diễm nhấc một lọn tóc lên ngửi, thấy hơi buồn nôn, nói: “Sau này, đừng để trái hồng xuất hiện trước mặt bản thiếu gia nữa."
A Cửu liếc mắt, chuyện này liên quan gì tới hồng?
Trần Thanh Diễm đứng dậy, chuyển từ thùng này sang thùng kia, mặt lạnh lùng nói: “Đừng có lẩm bẩm nữa, mau lại giúp ta gội đầu, từng sợi một, thiếu một sợi, ta cho ngươi ăn hồng kèm cua."
A Cửu muốn khóc nhưng không dám, cố nén cảm giác buồn nôn trong lòng, khổ sở tiến tới.
Lúc này, ngoài kia có tiếng nha hoàn gọi: “Phu nhân tới."
Trần Thanh Diễm giật mình, vội chui xuống nước: “Nương, nương đừng vào."
Rèm vừa vén lên, gió lạnh lùa vào.
Trần phu nhân giận dữ đứng trước bồn tắm: “Con là do ta sinh ra, có gì mà ta chưa thấy. Xảy ra chuyện lớn thế này, về phủ không nói tiếng nào, muốn làm gì, tạo phản à?"
A Cửu sợ hãi quỳ phịch xuống.
"Cút ra ngoài!"
Trần phu nhân trừng mắt: “Thiếu gia còn xảy ra chuyện gì nữa thì ngươi tự mình lấy dao cắt cổ, đỡ để ta phải ra tay."
"Dạ, phu nhân." A Cửu bị mắng như tát nước, chân như bôi mỡ, trốn mất dạng.
Trần phu nhân đợi mọi người đi khỏi, đi lại vài vòng trong phòng tắm, giận dữ nói: “Giỏi cho nhà Tạ tri huyện, Trần gia ta coi trọng, mới cho con đến đó, vậy mà các ngươi lại muốn độc chết con ta, thật là..."
"Nương!"
Trần Thanh Diễm lập tức ngăn lời: “Không liên quan gì đến Tạ gia, là con tham ăn, nương đừng làm quá."
Trần phu nhân ngực phập phồng mấy cái, trong lòng cũng hiểu chuyện này chỉ là tai nạn, có cho Tạ gia vài cái gan cũng không dám làm chuyện hạ độc.
Nhưng vì mình chỉ có mỗi đứa con này, khó mà tránh khỏi lo lắng.
"Phu nhân, lão phu nhân Tạ gia đến."