La ma ma lắc đầu: "Không biết."
"Thiệu di nương có làm ầm lên không?"
"Không có."
"Vậy chắc là chuyện quan trọng."
La ma ma không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt đột nhiên trở nên trầm trọng: "Tiểu thư, trong lòng ta cứ không yên, không hiểu sao vị ấy lại nghĩ đến Quý phi nương nương. Nương nương mất không chỉ một, hai năm, đến cỏ trong cung Trường Xuân có khi cũng đã cao tới nửa thân người rồi."
Tạ Ngọc Uyên giật mình, kiếp trước hay kiếp này nàng đều chưa từng nghĩ đến vấn đề này, thật sự khiến nàng cũng phải cứng họng.
"Có lẽ cô mẫu trên trời thấy con cháu Cao gia sa sút, đến trước hoàng đế khóc lóc một trận chăng."
La ma ma nghe đến đó, quay lưng lại lau hai hàng nước mắt: "Quý phi nương nương là người tốt thế mà sao lại đi sớm thế, nếu bà ấy để lại một đứa con, dù là trai hay gái, thì Cao gia cũng đâu đến nỗi sa sút thế này."
Khi Cao Quý phi qua đời, Tạ Ngọc Uyên vẫn chưa ra đời, nên nàng gần như chẳng biết gì về chuyện đời trước. Chỉ nghe La ma ma kể về những ngày Cao gia hiển hách, Quý phi nương nương độc sủng hậu cung, đến hoàng hậu cũng phải kính nhường ba phần.
Nhưng người đã không còn, nghĩ về thời huy hoàng của tổ tiên cũng chẳng ích gì.
Tạ Ngọc Uyên nhẹ giọng nói: "La ma ma, nước nguội rồi, ta muốn lên."
"A Bảo, Như Dung, vào giúp tiểu thư lên."
Không ai đáp lại.
"Hai nha đầu này chết ở đâu rồi?" La ma ma lẩm bẩm một câu, vén rèm bước ra.
Tạ Ngọc Uyên đợi một lát, vẫn không có động tĩnh, vội gọi: "Ma ma..."
Đáp lại nàng chỉ có tiếng lá cây ngoài cửa sổ lay động.
Cổ họng Tạ Ngọc Uyên khô khốc, cảm giác bất an dâng lên, nàng vội vàng leo ra khỏi thùng nước, lập tức lau người, mặc bộ trung y vào.
Vừa mặc xong, trước mặt chợt lóe lên một bóng đen, người đó ra tay nhanh như chớp điểm vài huyệt đạo trên cơ thể nàng.
Sau đó, hắn nhấc nàng lên vai, chỉ mấy bước đã lướt khỏi phòng.
Ánh sao thưa thớt, bóng tối mịt mờ.
Tạ Ngọc Uyên mệt mỏi nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ sau này bằng mọi giá phải mua thêm hai thị nữ biết chút võ nghệ để bên cạnh.
Người áo đen phi người trên mái nhà, cuối cùng nhảy vào một khu vườn đầy cây quế.
Khu vườn xanh um, không hề có chút dấu hiệu của sự tàn úa, dưới tán cây quế, một nam tử mặc áo xám đứng đưa lưng về phía nàng, bóng lưng toát lên sự lạnh lùng.
Nghe thấy động tĩnh, hắn từ từ quay lại, biểu cảm trên mặt có phần dịu đi.
Tạ Ngọc Uyên bỗng sững người.
Nàng chưa bao giờ cảm thấy tim đập nhanh đến thế, như bị một bàn tay giữ chặt, lắc mạnh lên xuống.
Có lẽ cảm giác này giống như bị sét đánh ngang tai.
Ánh trăng nhợt nhạt chiếu lên gương mặt hắn – anh tuấn, lạnh lùng, gương mặt có đường nét sắc sảo như được tạc.
Đôi mắt sâu thẳm, ánh lên những đốm sáng nhỏ.
"Tạ Ngọc Uyên, không gặp lâu rồi, ngươi vẫn khỏe chứ?"
Khỏe cái đầu nhà ngươi!
Tạ Ngọc Uyên muốn chửi thề, phát hiện môi có thể động đậy nhưng không ra tiếng, giận đến nỗi trừng mắt nhìn hắn.
Lý Cẩm Dạ thấy dáng vẻ giận dữ của nàng thì bật cười, tiến lên một bước, đưa tay điểm vài huyệt đạo.
"Khỏe cái đầu ngươi, thử nghĩ xem một thiếu nữ đang tắm giữa đêm khuya, vừa mặc xong quần áo đã bị người ta bắt đi? May mà ta gan lớn, không thì bây giờ thứ ngươi thấy ta đã là cái xác chết rồi, chết vì sợ hãi đấy!"
Nửa khuôn mặt Thanh Sơn bị che bởi tấm khăn đen, chỉ để lộ đôi mắt lớn kinh hãi, thầm nghĩ: Tạ Tiểu thư thật biết kể tội, hắn rõ ràng chẳng làm gì.
Lý Cẩm Dạ mỉm cười.