14
Mười phút sau, từ trong phòng ngủ vang lên tiếng Trần Quân gầm gào.
Ngay sau đó, cửa phòng bật mở, anh ta mặt mày đỏ gay, siết chặt điện thoại, bấm nút ghi âm và gào vào trong:
“Mấy người làm ăn kiểu gì vậy hả? Không biết thương hoa tiếc ngọc, không biết hỗ trợ đồng nghiệp sao?
Quản lý Lưu hôm qua bỏ cả mấy trăm ra đãi mọi người, lại còn nôn đến kiệt sức, vậy mà các người còn dám tag cô ấy trong nhóm làm gì? Còn coi tôi là sếp nữa không đấy!”
Trút xong cơn tức, Trần Quân hít sâu mấy cái, rồi loạng choạng đi ra cửa, khoác vội chiếc áo khoác lên người.
Trước khi bước ra ngoài, anh ta ngoái đầu lại nhìn tôi, ánh mắt có chút né tránh:
“Vợ ơi… công ty có việc gấp, Tiểu Chu hỏi số liệu nên anh phải ra ngoài giải quyết…”
Tôi nhìn anh ta mặt mũi trắng bệch, run run còn ráng mạnh miệng, chỉ thấy buồn cười.
Nếu là trước đây, tôi có lẽ còn thấy ghen, thấy khó chịu, hoặc ít nhất cũng thấy lo cho sức khỏe anh ta.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ mong công ty loạn thêm một chút, để dễ bề rút lui và hoàn tất thủ tục ly hôn.
Nghĩ vậy, tôi khoát tay thờ ơ, để mặc anh ta đi.
Sau đó, tôi gọi lại cho mẹ chồng.
“Alo mẹ à? Lúc nãy nghe mẹ dạy dỗ xong, con đang nấu canh gà cho Trần Quân đấy… ai ngờ công ty lại có ‘hồ ly tinh’ bị ốm, thế là con trai mẹ chạy đi chăm ngay.
Con nói này, mẹ đừng gửi cá đối thối nữa, hay lần sau gửi ít đông trùng hạ thảo đi, chứ con trai mẹ hết chăm ‘hoa’ này đến ‘hoa’ khác, cũng cần phải bồi bổ khí huyết đấy!”
…
Từng câu từng chữ mỉa mai trôi tuồn tuột ra khỏi miệng tôi.
Bên kia điện thoại, mẹ chồng tức đến mức “rầm” một tiếng cúp máy.
Lúc tôi gọi lại thì báo “máy bận”.
Cứ để hai mẹ con họ cãi nhau cho đã, tôi cũng tiện rảnh tay đi tìm luật sư.
Mấy ngày sau đó, tôi hiếm hoi được tận hưởng một kỳ nghỉ thực sự.
Những lời tôi nói với Tiểu Chu hoàn toàn không phải dọa suông.
Ba mẹ tôi làm hải sản đã nhiều năm, nếu nói đến quan hệ làm ăn, chắc chắn không thua gì Trần Quân — thậm chí còn hơn.
Chỉ là trước đây họ thiếu tự tin, lại muốn nâng đỡ công ty của Trần Quân nên cứ nín nhịn.
Nếu tôi không quyết tâm ly hôn, thì chắc còn phải chịu bị dắt mũi dài dài.
Sau khi thu thập đủ tài liệu và giao cho luật sư, trong lòng tôi như trút được gánh nặng.
Chỉ còn một việc cuối cùng — quyền nuôi dưỡng Tiểu Kỳ.
Tôi đang phân vân không biết nên mở lời thế nào với con bé, thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Là cô giáo chủ nhiệm của Tiểu Kỳ, giọng nói đầy lo lắng:
“Alo, có phải mẹ của Tiểu Kỳ không ạ?
Tiểu Kỳ vừa đánh nhau với bạn trong trường!”
15
Vừa nhận được điện thoại, tôi lập tức bỏ hết mọi việc trong tay, vội vàng chạy đến trường.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, có khá nhiều học sinh tụ tập trước cửa lớp.
Tôi theo hướng dẫn của cô giáo, chen qua đám đông.
Phía trước, Tiểu Kỳ đang ngồi xổm trên đất, mắt đỏ hoe, cúi đầu nhặt lại hộp cơm mà tôi chuẩn bị cho con.
Còn bên phải, một bé gái buộc tóc hai bên đang không ngừng lớn tiếng tố cáo:
“Chính là nó! Chính nó ăn cắp hộp cơm của tớ!
Món ăn trong đó chắc chắn là mẹ tớ nấu cho tớ!”
Xung quanh, cũng bắt đầu rộ lên tiếng xì xào:
“Nghe lớp trưởng nói không giống bịa đâu, nhìn cách sắp món y như hộp cơm trước giờ của bạn ấy…”
“Đúng đó, tôi còn thắc mắc sao dạo này Tiểu Kỳ ăn ngon thế, hóa ra là đi ăn cắp cơm trưa của người khác!”
“Không ngờ bạn ấy lại làm chuyện như vậy. Bố mẹ không dạy bảo gì à?”
…
Nghe đến đây, tôi đã hiểu toàn bộ sự việc.
Một cơn giận vô hình dâng thẳng lên cổ họng — nhưng tôi kìm lại.
Nhìn Tiểu Kỳ đầu tóc rối bù, còn bên kia là Lưu Viên Viên — con gái của Lưu Lệ — tôi hít sâu một hơi, quay sang giáo viên chủ nhiệm:
“Trẻ con còn nhỏ, nhưng chuyện này thì phải gọi phụ huynh lên đối chất rõ ràng.
Tôi muốn hỏi xem, cô ta dạy con kiểu gì mà ăn bám quen rồi, đến mức tưởng đồ người khác là của mình thật đấy?”
16
Nhận được điện thoại, Lưu Lệ cũng đến, nhưng trễ mất nửa tiếng.
Cô ta ăn mặc thời thượng trong bộ đồ công sở, giày cao gót nện cồm cộp xuống sàn.
Vừa đến nơi, cô ta liếc đồng hồ đầy khó chịu, rồi lạnh nhạt lên tiếng:
“Cô giáo, tôi chỉ có 15 phút thôi. Lát nữa tôi còn gặp khách hàng lớn, sau đó phải đi khám thai định kỳ. Mong cô giải quyết nhanh giúp tôi.”
Sau khi giáo viên kể lại đầu đuôi câu chuyện, ánh mắt của Lưu Lệ lập tức bắn thẳng về phía tôi.
Giọng điệu chứa đầy đố kỵ không thèm che giấu:
“Chị là Thái Niệm, hay nên gọi là bà chủ nhỉ?
Chị cao quý như vậy, sao cứ phải chấp nhặt với đám chúng tôi — những người xuất thân nghèo hèn như tôi làm gì?
Không phải ai cũng may mắn có chồng như Trần Quân đâu!
Viên Viên còn nhỏ, chị tính toán từng chút với con bé thì cũng quá nhỏ nhen rồi.
Trẻ con thì nên học cách chia sẻ chứ? Tôi muốn hỏi lại chị:
Con gái chị, Tiểu Kỳ, hộp cơm đầy ú ụ như vậy mà không chia cho bạn nào à?
Tại sao con tôi phải nhịn đói?
Tôi mang thai, một mình nuôi con vất vả lắm rồi.
Chị không thể giúp tôi trông con một chút à?”
Nghe đến đây, tôi gần như bật cười vì quá tức.
Tôi đáp thẳng bằng giọng lạnh như băng:
“Tiểu Kỳ nhà tôi còn sắp phải chia luôn cả ba ruột cho con cô rồi đấy.
Cô còn muốn đòi hỏi gì nữa hả?”
17
Câu nói vừa dứt, tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ.
Ngay cả mấy thầy cô đang đứng xem cũng thoáng lộ vẻ bối rối.
Tôi tiếp tục lên tiếng, từng chữ rành rọt vang lên giữa sự im lặng:
“Xin mọi người phân xử giùm, trước đây Tiểu Kỳ ăn cơm bình thường của nhà trường, còn lớp trưởng Lưu Viên Viên thì ăn cơm ‘chia phần’ từ mẹ mình.
Mà mẹ cô bé ấy lại làm chung công ty với chồng tôi — mỗi ngày đều ăn cùng anh ta một suất cơm hộp, ăn xong còn mang phần về.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc người ta cười rụng răng mất!