1.
Sắc mặt Trần Vũ lập tức thay đổi.
“Em… em kiểm tra thẻ tín dụng của anh à?”
“Tài khoản chung sau khi cưới, em đang xem thẻ của mình.”
Tôi dựa lưng vào khung cửa, ánh mắt bình thản nhìn anh.
Anh cúi người nhặt khăn, quấn lại quanh hông: “Đó là… tiền công ty tạm ứng trước, anh ứng ra thanh toán, sau về sẽ quyết toán.”
“Thế anh chuẩn bị đồ nữ size S để đi... quyết toán?”
“Anh mua làm quà lưu niệm cho nữ đồng nghiệp thôi mà.” Anh né tránh ánh mắt tôi, “Em cũng biết mà, đi xa thường phải mua quà nhỏ.”
“Nữ đồng nghiệp mặc size S.”
“Anh... làm sao biết cô ấy mặc cỡ nào, chỉ mua đại vậy thôi.”
Tôi khẽ gật đầu: “Vậy còn bộ bikini?”
“Cũng… cũng là quà lưu niệm.”
“Quà cho đồng nghiệp mà là bikini?”
Trần Vũ cứng họng, không trả lời được.
Tôi xoay người rời khỏi phòng tắm, vừa bước ra đã nghe tiếng anh gấp gáp vang lên phía sau:
“Vãn Tình, em đừng suy nghĩ lung tung. Thật sự chỉ là chuyến team building bình thường thôi.”
Suy nghĩ nhiều?
Tôi trở lại phòng ngủ, đóng cửa lại, lấy điện thoại ra.
Thông báo tạm giữ từ ngân hàng vừa đến lúc chiều.
Khách sạn năm sao tại Bali. Phòng honeymoon. Bảy đêm. Tạm giữ 59.500 tệ.
Tôi phóng to ảnh chụp màn hình đặt phòng.
Trên đó là hai cái tên pinyin: Chen Yu, Zhou Meng.
Chu Mộng.
Cô gái 25 tuổi, làm ở công ty của anh.
Tôi từng gặp một lần khi đến đưa văn kiện.
Cô ta gọi anh là “Trần Tổng”, nụ cười ngọt như mật, vóc dáng đúng chuẩn size S.
Ngón tay tôi hơi run, nhưng tôi buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.
Không thể để rắn động cỏ.
Ngày mai anh bay. Bảy ngày — tôi có đúng bảy ngày.
Sáng hôm sau, Trần Vũ kéo vali ra cửa.
“Chồng à, đi đường cẩn thận nhé.” Tôi đứng trước cửa, mỉm cười vẫy tay.
“Ừ, em ở nhà chăm Dương Dương nha.” Anh cúi hôn lên trán tôi, “Anh về sớm.”
“Lần này team building đi đông không?”
“Cỡ chục người, toàn bộ key members.”
“Chu Mộng cũng đi?”
Anh hơi khựng lại một chút: “Ừ, cô ấy là trợ lý của anh, đương nhiên phải đi.”
“Ồ.” Tôi gật đầu khẽ, “Vậy cả đoàn chơi vui nhé.”
Cửa thang máy từ từ khép lại, anh vẫn đang mỉm cười.
Tôi khóa cửa lại, nụ cười cũng theo đó mà biến mất.
Quay về phòng ngủ, tôi lấy chiếc điện thoại phụ của anh. Anh nghĩ tôi không biết mật khẩu — nhưng tôi đã từng thấy anh nhập.
Mở album ảnh, vào mục ‘Đã xóa gần đây’.
87 tấm ảnh.
Tấm đầu tiên là ảnh biển Bali.
Chu Mộng mặc bikini, cười tươi rói.
Trên cổ cô ta là một sợi dây chuyền kim cương — trông rất quen mắt.
Tôi bước đến bàn trang điểm, mở hộp nữ trang.
Sợi dây đó — sinh nhật năm ngoái, Trần Vũ tặng tôi, bảo rằng giá 38.000. Tôi vẫn luôn cất kỹ.
Giờ xem ra… đó là đồ giả.
Còn sợi thật — đang nằm trên cổ Chu Mộng.
Tôi lướt hết toàn bộ ảnh.
Nắm tay nhau đi dọc bãi biển.
Đút nhau ăn trong nhà hàng.
Ôm nhau dưới hồ bơi.
Hôn nhau trong khách sạn.
Tấm nào cũng như một nhát dao cứa vào lòng.
Nhưng tôi không rơi nước mắt.
Chỉ âm thầm chụp màn hình, lưu lại từng bức, sau đó đặt điện thoại về lại chỗ cũ như chưa hề đụng đến.
Ra ngoài phòng khách, Dương Dương đang ngồi chơi lắp ghép.
“Mẹ ơi, bố đi đâu rồi ạ?”
“Bố đi công tác.” Tôi ngồi xuống, xoa đầu con. “Dương Dương có nhớ bố không?”
“Không, bố hay vắng nhà lắm.”
Một đứa trẻ ba tuổi, đã quen với sự vắng mặt của bố nó.
“Dương Dương, hôm nay mẹ con mình về nhà ông bà ngoại nhé?”
“Dạaa!”
Tôi bế con lên, đồng thời nhắn tin cho Tiểu Ái.
“Tớ cần nhờ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tìm thông tin một người — Chu Mộng, 25 tuổi, làm ở công ty của Trần Vũ.”
“Ơi trời, là cái loại kia hả?”
“Ừ.”
“Có bằng chưa?”
“Có vài thứ, nhưng chưa đủ để xử.”
“Muốn tớ điều tra tới đâu?”
“Lý lịch, mạng xã hội, gần đây đi đâu, quen ai.”
“OK, để đó cho tớ.”
Về tới nhà bố mẹ, mẹ tôi đang cặm cụi nấu ăn trong bếp.
“Ủa, sao về đột xuất vậy con?”
“Trần Vũ đi công tác, con đưa Dương Dương sang ở vài hôm.”
“Lại công tác nữa? Tháng trước mới đi mà?”
“Chắc dạo này công ty nhiều việc.”
Mẹ liếc mắt, không hỏi thêm.
Tôi bế Dương Dương đưa cho bố, rồi kéo mẹ vào phòng ngủ.
“Mẹ, con muốn chuyển sang tài khoản mẹ hai trăm ngàn.”
“Chuyển để làm gì?”
“Cho chắc ăn.”
Mẹ nhìn tôi rất lâu, cuối cùng hỏi nhỏ: “Con với Trần Vũ… có chuyện gì sao?”
Tôi hạ giọng, đáp khẽ:
“Con nghi anh ta cặp bồ. Nhưng chưa bắt được bằng chứng chắc chắn. Trước mắt phải giữ tiền của mình đã.”
Gương mặt mẹ sa sầm hẳn:
“Đồ khốn nạn!”
“Mẹ đừng ồn, con còn đang tính nước.”
“Con muốn ly hôn?”
“Có ý định. Nhưng muốn đi, phải có đủ chứng cứ. Không thì con với Dương Dương sẽ trắng tay.”
Mẹ nắm lấy tay tôi, mắt đã hoe đỏ:
“Vãn Tình à… con vất vả rồi.”