Hai người từng là tình nhân vụng trộm, từng tay trong tay mưu đồ đạp tôi xuống vực, giờ đây lại lôi nhau ra giữa sàn nhà mà xé xác như hai con thú hoang cùng đường.
Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn họ giằng co, đánh đấm, chửi rủa. Không thương hại. Không tức giận. Không có bất kỳ cảm xúc nào.
Vở kịch rẻ tiền này, cuối cùng cũng đến lúc hạ màn.
Tôi quay người bước lên tầng hai, vào thư phòng rồi khóa trái cửa.
Phía dưới lầu, tiếng khóc nức nở, tiếng chửi rủa, cả tiếng trẻ con gào thét — hỗn tạp, chói tai, tuyệt vọng — như một bản nhạc nền cho sự tan vỡ của tất cả những gì họ từng cố dựng lên.
Tôi cầm điện thoại, bấm số quen thuộc.
"Anh, bọn họ đánh nhau rồi."
"Đáng đời."
Giọng anh trai tôi vang lên qua điện thoại, lạnh như lưỡi dao vừa ra khỏi lò rèn.
"Cần anh cho người đến ‘mời’ cô ta đi không?"
"Không cần."
Tôi đưa mắt nhìn ra ô cửa sổ — ánh đèn neon của thành phố nhấp nháy phía xa, rực rỡ nhưng xa lạ. Chúng có thể thắp sáng cả bầu trời, nhưng không thể chiếu nổi một tia ấm áp vào lòng tôi lúc này.
"Để họ tự dọn dẹp hậu quả. Nếu tối nay anh ta không ký, ngày mai kết cục sẽ còn khó coi hơn."
"Hiểu rồi. Đội luật sư luôn trong trạng thái sẵn sàng."
Tôi cúp máy.
Sau một ngày dài như thế, tôi ngồi phịch xuống ghế, tay chống cằm, mắt nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt.
Chẳng có lấy một cảm xúc nào.
Không hả hê, không vui sướng.
Chỉ là một nỗi mỏi mệt len lỏi vào từng thớ thịt, từng khúc xương, dồn nén suốt năm năm qua, giờ mới có dịp tuôn ra.
Hóa ra cuộc hôn nhân mà tôi từng xem là bến đỗ, chỉ là một ván cờ — mà tôi là quân tốt thí mạng cho giấc mộng quyền lực của anh ta.
Tình yêu?
Là vỏ bọc.
Hy sinh?
Là điều kiện.
Tất cả những gì tôi từng cho đi, trong mắt anh ta, có lẽ chỉ là bàn đạp để leo lên cao hơn.
Dưới lầu cuối cùng cũng yên ắng. Sự hỗn loạn đã qua đi, chỉ còn lại một bầu không khí đặc quánh mùi thất bại.
Một lúc lâu sau, có tiếng gõ cửa khe khẽ.
"Ngôn Ngôn…"
Là giọng Cố Dịch Nhiên, khàn đặc như thể đã đi qua một trận chiến sinh tử.
Tôi không trả lời.
"Anh… ký rồi."
Anh ta ngập ngừng, rồi như nghẹn lại nơi cổ họng:
"Ký… rồi."
Tôi đứng dậy, bước tới mở cửa.
Trước mắt tôi là một người đàn ông chẳng còn lấy nổi một chút dáng vẻ tự tin của ngày nào. Tóc tai rối bù, áo sơ mi rách tả tơi, trên mặt lấm lem dấu vết móng tay — chắc là của Mạnh Dao để lại.
Phòng khách đằng sau trống rỗng. Không còn bóng dáng cô ta hay đứa trẻ. Chỉ còn lại một bãi chiến trường đổ nát, y như cuộc đời anh ta — tan hoang.
Cố Dịch Nhiên run rẩy đưa tôi bản thỏa thuận ly hôn đã ký tên.
Tôi nhận lấy, lật từng trang, mắt rà soát từng dòng, từng con số, từng điều khoản. Mọi thứ chính xác.
Tôi gập lại, giọng lạnh băng:
"Anh có thể đi được rồi."
"Ngôn Ngôn…"
Anh ta đứng im, không nhúc nhích, ánh mắt đỏ ngầu nhìn tôi chăm chăm. Trong đó có hối hận, có giãy giụa, và cả thứ cảm xúc đã quá muộn màng.
"Chúng ta… thật sự không thể quay lại sao? Anh sai rồi… Anh biết là mình sai rồi… Là anh bị cô ta làm cho mờ mắt. Người anh yêu từ đầu đến cuối — luôn là em."
"Yêu?"
Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc không chút nhiệt.
"Cố Dịch Nhiên, đừng làm nhục từ ‘yêu’ nữa."
"Từ lúc anh chọn lừa dối tôi, giữa chúng ta chỉ còn lại tính toán, phản bội và tổn thương. Không có tình yêu nào tồn tại trên sự dối trá."
"Bây giờ anh trắng tay mới nhớ đến tôi à?"
Tôi chỉ tay ra cửa.
"Muộn rồi."
"Cút. Đừng để tôi gọi bảo vệ."
Sắc mặt anh ta trắng bệch, chẳng còn lấy nổi chút huyết sắc.
Anh ta hiểu rõ — mọi chuyện đã không thể cứu vãn.
Loạng choạng quay đi, anh lê từng bước rời khỏi căn nhà mà mình từng làm chủ suốt năm năm trời.
Cánh cửa lớn khép lại sau lưng anh, phát ra tiếng “rầm” nặng nề, như một lời tuyên án dứt khoát.
Thế giới, cuối cùng cũng trở lại với sự yên tĩnh vốn có.
Tôi dựa lưng vào cửa, cơ thể chầm chậm trượt xuống, ngồi bệt trên sàn lạnh.
Và rồi, giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi — không phải vì Cố Dịch Nhiên, càng không phải vì mối tình đã chết ấy.
Mà là vì chính tôi.
Vì Thư Ngôn, người từng ngây thơ nghĩ rằng mình đã tìm thấy tình yêu.
Vì năm năm tuổi trẻ và chân thành, bị người ta phũ phàng chà đạp.