13
Xuống tàu hỏa, hai đồng chí cảnh sát đi cùng tôi tìm đến Đại học Hải Thành. Dọc đường, chúng tôi hỏi thăm và tìm được nơi báo danh cho tân sinh viên.
Giáo viên phụ trách tiếp nhận lật danh sách tên, lông mày hơi cau lại:
“Triệu Như Ý? Cái tên này… đã có người đến báo danh rồi mà.”
Quả nhiên là Triệu Ngọc Mai, bọn họ hành động thật nhanh.
Tôi siết chặt nắm đấm, tự nhủ phải bình tĩnh.
“Thầy ơi, em mới chính là Triệu Như Ý.”
“Gì cơ? Không thể nào, hôm qua đã có người báo danh rồi, thông tin của cô ấy vẫn còn đây, đây là hồ sơ báo danh và thông tin phân phòng ký túc xá, phòng 302.”
Thầy chỉ vào ghi chép trên danh sách, kiên nhẫn giải thích.
“Em tạm thời chưa thể báo danh được, vì đã có người đăng ký tên này rồi. Việc này thầy không giải quyết được, em phải đến gặp hiệu trưởng.”
Văn phòng hiệu trưởng.
Chúng tôi kể lại toàn bộ sự việc chi tiết cho hiệu trưởng.
Nghe xong, ông cau mày, sắc mặt nghiêm trọng. Ông xem kỹ các giấy tờ chứng minh mà chúng tôi mang theo, rồi nhìn tôi chằm chằm.
“Cô bé, em nói em là Triệu Như Ý, nhưng hiện tại đã có một người tên đó đến báo danh rồi, chuyện này…”
Hiệu trưởng trầm ngâm, rồi nảy ra một cách.
Để đảm bảo chắc chắn, ông đề xuất cho chúng tôi làm bài kiểm tra tại chỗ, ai thật ai giả, kiểm tra xong sẽ rõ.
Tôi lập tức đồng ý. Tôi muốn xem thử Triệu Ngọc Mai giả mạo kia có thể đóng kịch đến bao giờ!
Hiệu trưởng liền cho người đi gọi Triệu Ngọc Mai.
Một lát sau, cửa văn phòng bị đẩy ra.
Triệu Ngọc Mai bước vào. Thấy tôi, sắc mặt cô ta lập tức tái mét, như thể gặp ma vậy.
Cô ta há miệng định nói gì đó, nhưng không thốt ra được lời nào.
“Cô… cô…”
Cô ta chỉ tay vào tôi, lắp bắp mãi vẫn không nói được một câu hoàn chỉnh.
“Triệu Ngọc Mai, cướp thư báo trúng tuyển của tôi, cô tưởng vậy là an toàn rồi sao?”
Tôi không nhịn được nữa, đứng bật dậy chất vấn.
“Cô nói bậy! Tôi là Triệu Như Ý, không phải Triệu Ngọc Mai!”
Cô ta còn định chối, nhưng giọng nói đã run rẩy rõ ràng.
“Đã thế thì thi thử đi.”
Hiệu trưởng cắt ngang cuộc tranh cãi.
“Thầy Hà, mang đề thi tới!”
Có người lập tức mang đến hai bộ đề thi.
“Hai em làm bài ngay tại đây, thi xong chấm điểm tại chỗ.”
Hiệu trưởng chỉ vào hai chiếc bàn trong văn phòng, nghiêm túc nói.
Tôi và Triệu Ngọc Mai ngồi vào hai bàn.
Đề thi được phát.
Tôi cầm bút, bắt đầu làm bài.
Còn bên kia, Triệu Ngọc Mai ngồi đờ người, cầm bút mà chẳng biết phải làm gì. Trán cô ta toát mồ hôi li ti.
Cô ta chưa học xong cấp hai đã bỏ học, mấy năm nay lo nuôi lợn, trồng trọt, phục vụ gia đình, lấy đâu ra thời gian học hành.
Cô ta hoàn toàn không biết làm.
Thời gian trôi qua từng phút.
Tôi hoàn thành bài thi.
Triệu Ngọc Mai vẫn ngồi đờ ra nhìn đề.
Hiệu trưởng cho người thu bài, chấm ngay tại chỗ.
14
Không ngoài dự đoán, bài của tôi khớp hoàn toàn với thành tích xét tuyển.
Còn bài của Triệu Ngọc Mai? Chỉ được mấy điểm tội nghiệp, chắc là khoanh bừa mấy câu trắc nghiệm.
Gương mặt ban đầu còn hiền hòa của hiệu trưởng giờ đây tối sầm lại.
“Triệu Như Ý? Không đúng, cô phải là Triệu Ngọc Mai mới đúng!”
Hiệu trưởng đập mạnh bài thi của cô ta xuống bàn.
“Đại học Hải Thành là nơi đào tạo nhân tài cho đất nước, không phải chỗ để loại người vô học như cô đến lấy bằng!”
“Thu dọn đồ đạc, rời khỏi trường ngay!”
Hiệu trưởng hạ lệnh trục xuất.
“Tôi không đi!”
Triệu Ngọc Mai bỗng hét lên, ngồi phịch xuống đất.
“Tôi vất vả lắm mới đậu đại học, tại sao lại bắt tôi đi? Tôi không đi! Tôi là Triệu Như Ý, tôi có thư trúng tuyển, các người không thể đuổi tôi!”
Cô ta bắt đầu ăn vạ, gào khóc, lăn lộn như một mụ đàn bà chợ búa.
“Cô nói cái gì? Thư báo trúng tuyển của cô? Cô còn biết xấu hổ không?”
Tôi thật sự không nhịn nổi, chỉ tay vào mặt cô ta mà mắng.
“Cô và Tiền Trình đúng là vô liêm sỉ! Cướp đồ của người khác mà tưởng của mình à?”
“Tôi mặc kệ! Tôi đậu rồi! Tôi là Triệu Như Ý!”
Triệu Ngọc Mai vừa gào khóc vừa đấm xuống đất.
“Trường này bắt nạt người! Tôi sẽ kiện! Tôi sẽ bắt các người bồi thường!”
Cô ta bắt đầu chửi bới vô lý, ngôn từ thô tục, cái gì khó nghe là nói hết.
Thậm chí còn định nhào tới túm lấy tôi, nhưng bị tôi gạt phăng ra.
Triệu Ngọc Mai gào khóc đến khản giọng, thậm chí còn quỳ xuống trước mặt hiệu trưởng, túm chặt lấy chân ông.
Hiệu trưởng rõ ràng cũng bị sự trơ trẽn của cô ta làm cho kinh hãi.
Ông tức đến run người, chỉ tay vào cô ta, hít sâu một hơi, cố nén giận.
“Đây là đại học, không phải chỗ cho mấy người vô văn hóa la lối!”
Hiệu trưởng lạnh lùng nói.
“Gọi cảnh sát, để họ xử lý!”
Nói xong, hiệu trưởng cầm điện thoại lên định gọi.
Nghe thấy gọi cảnh sát, Triệu Ngọc Mai lập tức hoảng loạn.
Cô ta bò dậy khỏi đất, định bỏ chạy.
Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy mạnh.
Tiền Trình xông vào.
“Ngọc Mai, đừng sợ, có anh đây!”
Hắn lập tức chắn trước mặt Triệu Ngọc Mai, hung dữ trừng mắt nhìn chúng tôi.
15
Hai cảnh sát vẫn luôn đứng chờ bên ngoài lập tức sải bước đi vào.
Họ đi thẳng đến trước mặt Tiền Trình và Triệu Ngọc Mai.
“Tiền Trình, Triệu Ngọc Mai, hai người bị tình nghi trộm cắp, lừa đảo, cố ý gây thương tích, mời hai người về đồn phối hợp điều tra!”